Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tướng Quân Khó Gả
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:02:51 | Lượt xem: 3

Tiêu Cảnh Dực tức giận, bước qua vung tay lên với ta.

Nhưng cuối cùng y không đành lòng làm tổn thương ta.

Bạt tai này rơi vào mặt Mục Vân Hành.

Dường như chưa hết giận, y lại đánh Mục Vân Hành hai đấm.

Từ đầu đến cuối Mục Vân Hành không nói gì, im lặng để Tiêu Cảnh Dực trút giận.

“Đủ rồi.”

Vốn dĩ ta khơi màu, lại khiến Mục Vân Hành bị phạt, đây là lý lẽ gì.

“Nàng đau lòng à?”

Trong đáy mắt của Tiêu Cảnh Dực toát lên vẻ đau đớn.

Bệ hạ của ta chưa từng ấm ức như thế.

“Tiêu Cảnh Dực, chúng ta tâm sự đi.”

Ta nói với Mục Vân Hành: “Đa tạ tướng quân ghé thăm, chuyện còn lại hãy giao cho ta giải quyết.”

Mục Vân Hành chần chờ: “Gây thêm phiền phức cho cô nương rồi.”

“Không phiền phức, tướng quân đến thăm ta, ta rất vui vẻ.”

Mục Vân Hành nhìn thấy Tiêu Cảnh Dực nắm chặt nắm đ.ấ.m lần nữa, hắn rất có ánh mắt chắp tay hành lễ, bất an nhìn ta, sau đó mới quay người rời đi.

“Sao rồi, hắn đi rồi nàng không nỡ à? Hai người lén lút ở sau lưng ta bao lâu rồi?”

“Ta và hắn trong sạch.”

“Trong sạch?” Dường như Tiêu Cảnh Dực đang nghe trò cười gì đó: “Trong sạch mà nàng lại ngang nhiên cầu ta gả cho hắn trên đại điện à!”

Ta bình tĩnh nhìn Tiêu Cảnh Dực: “Nếu hôm đó ta yêu cầu được làm hoàng hậu của ngài ở trên điện, ngài sẽ làm thế nào?”

Tiêu Cảnh Dực chần chờ.

Đúng là suy đoán của ta không sai.

Vị trí hoàng hậu đã có người được chọn rồi… Con cái của thừa tướng, Phượng Minh Ca.

Tiêu Cảnh Dực đối diện với ánh mắt dò xét của ta, gương mặt ửng đỏ: “Trẫm là vua của một nước, phong nàng làm hậu thì sao chứ?”

“Vậy ngài phải nói thế nào với Phượng tướng?”

Tiêu Cảnh Dực chần chờ: “Nàng… Biết rồi à?”

Đúng là chuyện Phượng Minh Ca làm hậu đã là chuyện chắc chắn.

“Bệ hạ đăng cơ thuận lợi không thể thiếu sự hỗ trợ của Phượng tướng. Ông ta làm quan trong triều nhiều năm, sẽ không cam lòng chỉ làm thừa tướng. Bây giờ Phượng tướng đã đứng đầu bách quan, lại làm quôc trượng là chuyện trong tầm tay.”

“Nhất là nữ tử Phượng gia, vừa sinh ra đã định trở thành hoàng hậu.”

Đáy mắt Tiêu Cảnh Dực lóe lên vẻ bối rối, y bước một bước về phía ta.

“Cho dù không thể làm hoàng hậu thì làm quý phi của trẫm cũng được. Hoài Tịch, nàng và trẫm là thanh mai trúc mã, sống c.h.ế.t có nhau. Cho dù là quý phi, chẳng lẽ trầm còn để nàng ấm ức à.”

Cho nên vì cưng chiều mới hại c.h.ế.t ta sao?

Tiêu Cảnh Dực đối diện với ánh mắt lạnh lùng của cô, y bất an đè vai ta lại ép ta đối mặt.

“Hay là nói, nàng thật sự thích Mục Vân Hành!”

Ta lạnh lùng mở miệng: “Mục tướng quân… Là người tốt.”

“Cho nên vì một người tốt mà nàng bỏ qua trẫm à?”

Ta bất lực nhìn người mình từng có tình cảm chân thành, khẽ nói: “Nhưng bệ hạ, ta không muốn chết…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8