Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tướng Quân Khó Gả
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:02:56 | Lượt xem: 3

“Thất thần gì thế, còn không mau gọi thái y.”

Tiêu Cảnh Dực nhanh chân đi về phía ta, cẩn thận nâng cổ tay của ta lên, vết bóp xanh tím là y chói mắt.

Y xoay cổ tay tát lên mặt Phượng Minh Ca.

“Người của trẫm ngươi cũng dám đụng à?”

Phượng Minh Ca không những không giận mà còn cười, nàng ta cười khổ bụm gò má: “Người của ngài, ngài giữ được sao?”

Dù sao Tiêu Cảnh Dực cũng là hoàng đế, Phượng Minh Ca không thể tùy tiện khiêu khích được.

Y cười lạnh nói: “Phượng cô nương vẫn nên thuận theo đi, nếu không… Chưa chắc trẫm có giữ được, nhưng ngươi chắc chắn sẽ mất đi!”

“Ngươi!”

Phượng Minh Ca tức giận trừng mắt với ta: “Diệp Hoài Tịch, ngươi ở bên cạnh y nhiều năm như thế, chẳng lẽ cam lòng chắp tay nhường hậu vị này cho ta. Là của ngươi, ngươi đừng từ bỏ!”

Phượng Minh Ca nói xong cuối cùng cũng rời đi, để lại ta đầy hoài nghi và y giữ kín như bưng.

Tiêu Cảnh Dực chỉ im lặng xoa cổ tay bị thương của ta, im lặng không nói.

“Không giải thích à?”

“Nàng ta là kẻ điên.”

“Nghe nói… Bệ hạ đã phong nàng làm hậu.”

Tay y đang thoa thuốc hơi dừng lại, lại như không có gì mà tiếp tục.

Vẻ mặt Tiêu Cảnh Dực thản nhiên: “Phượng tướng giúp trẫm thuận lợi đăng cơ, thỉnh cầu duy nhất chính là phong đích nữ Phượng Minh Ca làm hậu, trẫm không thể từ chối được.”

Ta không để ý gật đầu: “Rất tốt, Phượng Minh Ca làm hậu, Phượng tướng mới có thể trung thành tuyệt đối phụ tá ngài.”

Ánh mắt Tiêu Cảnh Dực lóe lên vẻ kinh ngạc.

“Hoài Tịch, nàng có thể hiểu được nỗi khổ của trẫm thì được rồi.”

Y kích động nắm tay ta: “Mặc dù hậu vị là của Phượng Minh Ca, nhưng trong lòng trẫm chỉ có nàng! Trẫm đã ban chỉ, sau đại điển phong hậu của Phượng Minh Ca, trẫm sẽ phong nàng làm quý phi. Trẫm muốn nàng làm quý phi trẫm sủng ái nhất!”

Ta tránh thoát khỏi tay Tiêu Cảnh Dực: “Nhưng ta thần nữ không muốn.”

“Vì sao, nàng thật sự thích Mục Vân Hành à!”

Tiêu Cảnh Dực oán hận trừng mắt nhìn ta, đáy mắt ẩn chứa vẻ hoảng sợ.

“Thần nữ thật sự thích tự do.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8