Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tướng Quân Mãi Chưa Về
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:51:11 | Lượt xem: 2

Ta thấy thiếu gia nói như vậy, liền biết lần này huynh ấy bị thương rất nặng, vội vàng đồng ý. Tuyệt đối không phải là vì thiếu gia đồng ý tăng lương cho ta.

Ngày hôm sau, ta còn chưa xuất phát, lại có một vị Bạch tiểu thư nào đó của tướng phủ đến, đòi gặp thiếu gia.

Thiếu gia đã dặn dò chúng ta không được nói cho người khác biết chuyện huynh ấy bị thương, hơn nữa chúng ta cũng khó có thể có sắc mặt tốt với tướng phủ – nơi đã hại thiếu gia bị thương nặng như vậy, chỉ đành phải nói với Bạch tiểu thư kia một cách úp mở là thiếu gia không tiện gặp khách. Nhưng Bạch tiểu thư kia nghe xong lại cho rằng thiếu gia coi thường nàng ta, liền làm ầm ĩ một trận ở trong sân, nhất quyết phải để thiếu gia ra ngoài nói chuyện rõ ràng với nàng ta mới chịu rời đi.

Nhưng lúc này thiếu gia đang hôn mê bất tỉnh trên giường, làm sao có thể ra ngoài nói chuyện rõ ràng với nàng ta? Thế là vị Bạch tiểu thư kia liền rút trâm cài tóc, xé rách quần áo, đầu tóc rối bời chạy ra ngoài. Chưa đầy nửa ngày, tướng phủ đã truyền tin tức, nói nếu không cưới Bạch tiểu thư này thì sẽ khiến Lâm phủ không còn một ai.

Đúng là tạo nghiệt mà!

Lúc hoàng hôn, thiếu gia khó khăn lắm mới tỉnh lại một lần. Nghe nói chuyện này liền gọi ta đến, “Ngươi đến tướng phủ, nhân tiện làm gián điệp cho ta, điều tra xem rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.”

“Thiếu gia, người nói đúng, làm gián điệp tốt, làm gián điệp có thể rèn luyện năng lực tư duy và…” Ta thực sự không bịa ra được nữa, bèn khổ sở nói, “Thiếu gia, người tha cho tiểu nhân đi, tiểu nhân chỉ là đầu bếp thôi, đâu có tố chất làm gián điệp chứ?”

“Gấp đôi lương.”

“Thiếu gia, ý của tiểu nhân không phải vậy…” Ta vội vàng hai tay nhận lấy đồ vật, “Ý của tiểu nhân là, nhiệm vụ người giao phó, tiểu nhân nhất định hoàn thành.”

Thứ mà thiếu gia đưa cho ta là một quyển sổ sách. Huynh ấy dặn dò ta nhất định phải dùng quyển sổ này đổi lấy quyển sổ trong hốc tối ở thư phòng Lâm lão gia. Mật mã của hốc tối kia rất phức tạp, là một bài thơ rất dài, thiếu gia đọc thuộc lòng cho ta viết ra, ta phải mất ba ngày mới có thể nhớ kỹ.

Ta không ngờ, nghề gián điệp còn khó làm hơn ta tưởng tượng.

Công việc ở Lâm phủ thật sự khó làm như ta nghĩ. Lâm tiểu thư gọi chúng ta đến căn bản không phải để làm cơm cho nàng ấy, mà là để lên lớp dạy nấu ăn một kèm một. Một ngày học lý thuyết, hai ngày thực hành, bận đến nỗi chân không chạm đất. Hơn nữa nàng ấy còn yêu cầu rất cao, rau củ phải cắt thành hình hoa, mì phải kéo thành sợi, cơm phải nấu thành hình núi. Ta đường đường là đầu bếp chính của Tô phủ, vậy mà ở đây lại giống như học sinh tiểu học vậy.

Nghe nói vị đại phu mà nàng ấy mời đến là vị đại phu nổi tiếng nhất kinh thành, mỗi lần khám bệnh đều có giá trên trời. Chắc chắn khóa học cấp tốc kéo dài hơn một tháng này có giá…

… Không thể nào tưởng tượng nổi!

Ngày thứ ba, cuối cùng cũng làm xong việc chuẩn bị rời đi, Lâm tiểu thư gọi ta đến: “Ngươi làm gián điệp cho ta một chuyến.”

Nếp nhăn trên trán ta sắp dính liền với nếp nhăn khóe miệng, ta khổ sở nói: “Lâm tiểu thư, ta đến đây là làm công việc của đầu bếp, những trách nhiệm ngoài phạm vi công việc, ta…”

Nàng ấy đặt một thỏi bạc nặng trịch vào lòng bàn tay ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8