Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tướng Quân Mãi Chưa Về
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:50:59 | Lượt xem: 2

Thật là vô lý, còn chưa kịp đi chịu tội thay đã ngỏm củ tỏi giữa đường rồi sao?

Ta liếc nhìn tro tàn đã cháy hết trong lư hương, thở dài.

Ta rút lại lời nói cha ta không hiểu ta vừa rồi, quả nhiên là cha con ruột, ngay cả cách thức gây án cũng giống nhau y đúc, cùng một giuộc. Nói không chừng thuốc mê mà ông ấy bỏ vào hương an thần mà ta đốt mỗi tối để ngủ và thuốc mê mà ta bỏ vào chén trà của ông ấy đều mua từ cùng một cửa hàng.

Hai chúng ta vô tình cùng nhau ngủ quên mất.

Lúc này cha ta chắc là vẫn chưa tỉnh, ta nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy sân vắng lặng, cảm thấy kỳ quái: trời đã lên cao rồi, sao lại không có động tĩnh gì vậy? Không có quân lính, không có quan binh, cũng không có thánh chỉ truyền đến. Chẳng lẽ chuyện này vẫn chưa bắt đầu, hay là cứ thế mà qua?

Ta mặc quần áo xong đi ra ngoài, lại thấy Tô Nghị Thần đang đứng trong sân.

Tuyết bắt đầu tan, tiết trời se lạnh, huynh ấy mặc mỏng manh, không biết đã đứng chờ bao lâu rồi. Huynh ấy đứng thẳng người, sắc mặt như thường, nhưng ta lại nhìn thấy nửa ngón tay lộ ra dưới tay áo huynh ấy đã đông cứng đến đỏ bừng, không thể cong lại được.

“Ngọn gió nào thổi Tô tướng quân đến đây vậy?” Ta vừa nhìn thấy huynh ấy là không nhịn được tức giận, “Lâm gia chúng ta không còn bí mật gì đáng để bán đứng nữa đâu.”

Huynh ấy im lặng một lúc, yết hầu chuyển động mấy lần, câu đầu tiên là: “Không sao rồi.”

“Cái gì?”

“Chuyện sổ sách, hoàng thượng đã cho người điều tra rõ ràng vụ án lớn này rồi.” Huynh ấy dừng một chút, “Sổ sách mà Bạch tướng giao nộp là chữ viết của chính hắn ta, hoàng thượng nghi ngờ hắn ta vu oan giá họa cho mệnh quan triều đình, hạ lệnh điều tra.”

Sao có thể như vậy? Quyển sổ đó rõ ràng là do ta làm giả, sao có thể là chữ viết của Bạch tướng được?

Tô Nghị Thần tiếp tục nói: “Bạch tướng ỷ vào việc mình là hoàng thân quốc thích, nhiều năm qua hoành hành bá đạo, ức h.i.ế.p dân lành. Điều tra này, liền tra ra được rất nhiều vụ án lớn. Tham ô nhận hối lộ, mua quan bán chức không nói, năm ngoái còn cưỡng bức dân nữ, giữa đường đánh c.h.ế.t cha mẹ của nữ tử kia, cuối cùng bức ép nữ tử kia phải nhảy giếng tự vẫn.”

“Trước đây cũng không phải là không có ai muốn bẩm báo triều đình, chỉ là thế lực của hắn ta quá lớn, những chuyện này đều bị đè xuống. Đêm qua có người thừa dịp chuyện hắn ta hãm hại cha nàng bị hoàng thượng nghi ngờ, đã nhanh chóng đem chứng cứ tội ác những năm qua của hắn ta dâng lên hoàng thượng, lúc này mới đến tai hoàng thượng. Hiện giờ tội chồng tội, hắn ta đã bị cách chức, tịch thu gia sản, bắt giam vào ngục.”

“Tội ác chồng chất, c.h.ế.t không hối tiếc!” Ta nghiến răng nghiến lợi nói. Nghĩ một lát, lại hỏi: “Vậy huynh đến đây chỉ là để nói chuyện này?”

“Bạch gia, tất cả đều bị liên lụy, kể cả nữ quyến.”

“Vậy bạch liên hoa muội muội tốt của huynh giờ thế nào rồi?” Lời vừa ra khỏi miệng, ta liền sửa lại, “Ồ không đúng, là vị hôn thê!”

“Không phải vị hôn thê, ta đã từ hôn với nàng ta rồi.” Huynh ấy bình tĩnh nhìn ta, như thể chuyện không liên quan đến mình. “Nàng ta một mình gỡ trâm, cởi áo vào cung, muốn hoàng thượng nể tình nàng ta đã mang thai mà khoan hồng cho Bạch gia.”

“Đã mang thai?!” Ta trợn tròn mắt, mắng huynh ấy một câu: “Tô Nghị Thần, huynh đúng là tên cặn bã! Lúc người ta còn oai phong thì huynh giở trò đồi bại với người ta! Người ta gặp nạn thì huynh liền từ hôn!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8