Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tướng Quân Tảo Hôn
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:04:46 | Lượt xem: 2

16

Hoành Nam thành lại xảy ra chuyện.

Tân đế của nước láng giềng Nghiệp Đô, đã nhắm đến vùng đất trọng yếu Hoành Nam thành từ lâu, nhân lúc Tạ Dung Sách ở lại kinh thành, đã trực tiếp phái vài thân binh, giả dạng thành dân chạy nạn vượt qua Hoành Giang.

Hoàng thượng liên tiếp hạ ba đạo thánh chỉ, lệnh cho Tạ Dung Sách quay về trấn thủ Hoành Nam thành.

Điều bất ngờ là, Triệu Ảnh Can vậy mà cũng có tên trong danh sách lần này.

Tô phó tướng nói, lần này là Thái tử tự mình xin được bí mật đi theo bọn họ xuất chinh.

Triệu Ảnh Can ở trên triều đường, trước mặt bá quan văn võ, bày tỏ nguyện vọng, hành động này thứ nhất là muốn rèn luyện bản thân, chia sẻ gánh nặng cho Hoàng thượng. Thứ hai, những năm gần đây Hoành Nam thường xuyên xảy ra xung đột với nước láng giềng, nhân cơ hội này, vừa hay có thể trợ giúp Tạ Dung Sách một tay.

Tạ Dung Sách nghe xong tin này, nhíu mày không thôi.

“Tên chó ngu ngốc đó lại không biết đánh giặc, đến đây chỉ thêm vướng chân ta, lúc đánh nhau, ta còn phải bảo vệ tính mạng cho hắn, thật là phiền phức.”

Từ sau khi nghe được tin này, ta vẫn luôn bồn chồn lo lắng.

Ngày hẹn một tháng đã sắp đến.

Ta thực sự lo lắng, không biết rốt cuộc gã muốn làm gì?

Nên đã nằng nặc đòi theo. Tạ Dung Sách không lay chuyển được ta, cũng chỉ đành phải dẫn ta theo.

Nhưng mà, từ sau khi đến Hoành Nam thành, Triệu Ảnh Can liền giả dạng thành một võ quan bình thường, đi theo bên cạnh Tạ Dung Sách.

Mặc dù Triệu Ảnh Can không có động tĩnh gì, nhưng ta vẫn luôn đề phòng gã.

Ngay cả đồ ăn thức uống, quần áo chỗ ở của Tạ Dung Sách, đều phải cho người thử trước, sau khi xác nhận không có vấn đề, mới đưa đến cho hắn.

“Nguyễn Sơ Nhất, ta biết nàng hận ta, nhưng ta đương nhiên phải lấy đại cuộc làm trọng, nàng không cần phải đề phòng ta như vậy chứ?”

Đại chiến sắp đến.

Trên lầu thuyền của Tạ Dung Sách càng thêm sáng rực.

Bọn họ đã mấy đêm liền không ngủ, chỉ chờ đợi trận chiến ác liệt này.

Triệu Ảnh Can mặc một thân giáp trụ, đụng mặt ta trên boong thuyền.

Ta gọi gã lại.

“Ta hỏi ngươi, trước kia… Tạ Dung Sách có phải là đã c h ế t trong trận chiến này không?”

Triệu Ảnh Can thong thả ung dung nhìn ta.

“Phải, thì sao?”

Quả nhiên không khác gì so với suy đoán của ta.

Tim ta không khỏi trầm xuống.

“Ta khuyên nàng đừng phí công vô ích, chi bằng sớm tìm đường lui cho mình đi.”

Triệu Ảnh Can như nhìn thấu tâm tư của ta, vẫn thản nhiên nói lời cay độc.

“Ta sẽ cố gắng thay đổi tất cả những điều này. Cho dù không thể, ta cũng sẽ cùng tiến cùng lui, sống c h ế t có nhau với Tạ Dung Sách.”

Ta chính là mang theo suy nghĩ như vậy, mới đến gần người chân thành ấy.

Là Tạ Dung Sách giơ cao ngọn đuốc để ta nhìn thấy ánh sáng.

Từ đó về sau, hắn chính là ánh sáng duy nhất của ta.

“Thật sự là… tình cảm sâu đậm.”

Gã mấp máy môi: “Nguyễn Sơ Nhất, nếu người c h ế t là ta thì sao?”

Không thể tin nổi, Triệu Ảnh Can vậy mà lại hỏi ra câu hỏi như vậy.

“Nếu có chuyện tốt như vậy, ta hy vọng là ngươi c h ế t trong tay ta.”

“Sau đó, ta sẽ cảm tạ trời cao có mắt, đã thu phục tên yêu nghiệt nhà ngươi.”

Triệu Ảnh Can cũng cười: “Người ta nói, vợ chồng một ngày còn hơn trăm ngày ân nghĩa, nàng đối với Tạ Dung Sách như vậy, nhưng lại vô tình với ta.”

“Nàng nên quay về rồi, người trên cầu thang, sắp trừng mắt nhìn thủng ta rồi kìa.”

Quay người lại, quả nhiên nhìn thấy Tạ Dung Sách đầy tức giận, đang sải bước đi về phía này.

Khí thế đó, như muốn c.h.é.m Triệu Ảnh Can ngay tại chỗ.

Ta mỉm cười, đang định đi về phía Tạ Dung Sách.

Nhưng người phía sau đột nhiên thản nhiên lên tiếng:

“Kiếp trước, sau khi Tạ Dung Sách c h ế t chỉ còn lại nửa bàn tay, nàng có biết vì sao không?”

Chưa kịp để ta phản ứng, trên mặt nước bên cạnh đã truyền đến tiếng nổ lớn.

Giống như sấm sét ầm ầm, ta vội vàng che tai lại.

“Sơ Nhất! Cẩn thận!”

Ta nhìn thấy Tạ Dung Sách, phi thân lao về phía ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8