Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tưởng Trúc
C10

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:05:44 | Lượt xem: 1

16.

Cái kết của sự việc này rất kịch tính.

Cuối cùng, cảnh sát đã tìm thấy chiếc bút trong khe hở của một cái bàn trong phòng thí nghiệm.

Tôi nghĩ rằng sự bất công đã được giải oan, và ít nhất tôi cũng có thể nhận được lời xin lỗi từ cô ta.

Sau khi bị đưa về từ đồn công an để phê bình, giáo dục.

Cô ta gặp lại tôi rồi trợn mắt nhìn.

“Ai biết được nửa đêm chị có trèo qua cửa sổ đi vào, đặt cây bút lại không?”

Vì lời nói của Lâm Quả An nên ngay sau khi cảnh sát rời đi, tôi đã cãi nhau với cô ta.

Sau đó cả hai đều phải đến phòng y tế của trường.

Mặc dù biết rằng hành động bốc đồng thường sẽ mang lại hậu quả xấu nhưng tôi không thể chịu đựng và kìm nén như một ninja được³. 

³câu gốc: ”虽然冲动是魔鬼,但我也不是忍者“ sự bốc đồng là ác quỷ nhưng tôi cũng không phải là ninja.

Tô Thần cho rằng hành động của tôi quá nông cạn, đáng lẽ ra nên ghi âm lại rồi tố cáo đối phương cố tình gây sự.

Bây giờ cả hai đều đánh nhau, thì sẽ không còn là trách nhiệm duy nhất của mình Lâm Quả An nữa.

Nhưng ít nhất tôi cũng túm được ba chùm tóc trên đầu Lâm Quả An, mặc dù tôi cũng bị xước da mặt nhưng cô ta lại ăn đau đến nghiến răng.

Sau đó, Cố Thời Từ đến phòng y tế trường đón tôi.

Tôi không biết tại sao, nhưng khi nhìn thấy hắn, nước mắt thoáng chốc đã trào ra.

Tôi chính là thích hắn, nhìn thấy hắn là lòng tôi lại mềm nhũn, tôi biết làm gì bây giờ?

Tôi lao tới ôm Cố Thời Từ rồi bật khóc trong vòng tay hắn.

Cố Thời Từ sững người một lúc rồi hỏi tôi.

“Em khóc cái gì?”

Rất lạnh nhạt, hắn không hiểu, cũng không biết nhưng tôi đã quen rồi.

Tôi lau nước mắt vào áo sơ mi trắng của hắn, nói:

“Đi thôi.”

Hắn nhìn tôi.

“Anh không đến đây để tìm em.”

“Gì cơ?”

Vẫn còn những giọt nước mắt đọng trên má tôi.

Sau đó tôi thấy hắn đứng dậy, bước tới chỗ ngồi cách tôi mười ghế.

Đứng trước mặt cô gái đã khiến da mặt tôi bị cào rách.

“Nghỉ ngơi tốt rồi đi theo tôi.”

“Có một thí nghiệm vẫn chưa hoàn thành, thầy hướng dẫn nói rằng đã đến hạn nộp.”

Tôi…không nhìn vào biểu hiện của cô ta.

Tôi nghĩ, có lẽ nó sẽ mang theo chút khiêu khích và đắc ý.

Tôi chỉ thấy trong lòng tê dại và đau đớn như bị kim đâm, vết thương cũng ê ẩm đau.

Tôi ấn vào đó và tự nhủ với mình, đau một lúc rồi sẽ không đau nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8