Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tưởng Trúc
C18

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:05:36 | Lượt xem: 2

26.

Tôi không quan tâm liệu tôi có nợ cuộc đời này hay không.

Bởi vì giây tiếp theo, nơi Cố Thời Từ đang giữ đã sụp đổ.

Hai chúng tôi nhanh chóng ngã xuống kéo theo tiếng hét của Tô Thần, tôi cảm thấy đầu của tôi lúc rơi xuống bị hòn đá nào đó đập vào.

Tôi cảm thấy Cố Thời Từ đang điều chỉnh cơ thể, bảo vệ tôi trong vòng tay của hắn.

Sau đó là cơn đau dữ dội và cảm giác bị va chạm.

Bên tai tôi cũng có một người đàn ông không nhịn được mà rên rỉ.

Khi tôi tỉnh dậy lần nữa, hai mắt đã bị bao trùm trong một mảnh bóng tối.

Tôi nghe thấy tiếng rít của Cố Thời Từ, điều đó chứng tỏ hắn vẫn còn sống, nhưng tình hình chắc chắn không ổn.

Tôi sờ sờ vào cơ thể mình, khắp nơi đều có một chất lỏng sền sệt bao phủ, lúc rơi xuống là hắn đệm ở dưới cho tôi.

Kiến thức sơ cứu là điều bắt buộc đối với chúng tôi. Tôi xé quần áo của mình trong bóng tối rồi tìm kiếm vết thương của Cố Thời Từ.

Khi chạm vào vị trí nào đó, hắn thoáng rên rỉ nhưng vẫn cố chịu đựng.

“Cố Thời Từ, lúc đau đớn kêu lên sẽ nhẹ nhõm hơn một chút đấy.”

Cố Thời Từ không đáp lại nhưng âm thanh phát ra từ cổ họng cho tôi biết rõ hắn có bao nhiêu đau đớn.

Tùy hắn vậy.

Tôi bắt đầu sơ cứu vết thương cho Cố Thời Từ nhưng trời quá tối, xung quanh tất cả đều là đá vụn.

Máu của hắn không thể ngừng chảy và cứ thế tuôn ra.

Ngay khi tôi nghĩ người này sắp ngất đi vì đau đớn.

Thì tay tôi bị ai đó nắm lấy, Cố Thời Từ sờ mó như đang tìm kiếm bàn tay của tôi, sau đó nhét bàn tay hắn vào giữa các ngón tay của tôi, mười ngón tay đan vào nhau.

Ở giữa là chất lỏng dính dính, tôi muốn rút ra nhưng không rút được.

“Ngày em đi, anh tưởng em sẽ quay lại.”

Trong không khí đầy khói bụi, tôi nghe thấy giọng nói của Cố Thời Từ, khàn đến mức tôi khó có thể nhận ra.

“Vì vậy, anh đã chờ đợi, nhưng vẫn không đợi được em.”

“Họ nói rằng em đã tới Anh.”

“Lúc đó, anh đang nghĩ xem sẽ cần bao nhiêu thời gian để bay đến Anh, làm thế nào để em có thể quay về bên anh.”

“Anh không biết, em sẽ không bao giờ quay lại gặp anh nữa.”

“Sau đó anh mới biết, sau khi em chặn và xóa tất cả thông tin liên lạc của anh, anh đã thay đổi hàng chục số điện thoại di động nhưng vẫn không thể liên lạc được với em.”

“Anh không biết làm thế nào mà mình vượt qua được trong năm đó, mỗi khi có số lạ gọi tới, anh đều tưởng đó là em.”

“Anh xem lại lịch sử trò chuyện, nghĩ tại sao trước đó lại trả lời tin nhắn của em ít như vậy, nghĩ mãi mà vẫn không hiểu.”

“Anh nghĩ mãi không rõ vì sao lại không hôn em lúc em làm nũng, nghĩ mãi không rõ vì sao không che chở em lúc em ủy khuất, đây không phải chuyện rất đơn giản sao, vì sao anh lại không làm được.”

“Anh đã nộp đơn xin đi Anh, lại không tìm thấy em, cũng không có bất kỳ tin tức gì của em, thế giới này vì sao lại lớn như vậy, rõ ràng trước kia anh muốn là có thể tìm được em.”

“Sau này anh mới nhận ra rằng, chính em là người muốn anh tìm thấy em.”

“Anh…anh biết tốt nhất không nên làm phiền em, em đã sớm không cần anh, nhưng em đã ở trước mặt anh, thật xin lỗi…”

“Thật xin lỗi…”

Cuối cùng, tôi chỉ nghe thấy lời xin lỗi dai dẳng của hắn.

Bên ngoài có tiếng động, hình như nhân viên tìm kiếm cứu hộ đang la hét.

Tôi nhanh chóng kêu cứu.

Từng chùm ánh sáng yếu ớt chiếu tới.

Tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

Quay qua nhìn vào mắt Cố Thời Từ.

Ánh mắt vô hồn, hai hốc mắt bao phủ một màu đỏ tươi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8