Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyết Buồn Phủ Lên Vạt Áo
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:42:16 | Lượt xem: 3

Tiếng hét của Diệp Linh Xích nghẹn cứng nơi cổ họng.

Bàn tay Huyền Thương xuyên qua làn da trắng nõn của nàng, khi các đốt ngón tay chạm tới mạch máu đang đập, nàng mới thực sự nhận ra hắn không nói đùa.

“Thương ca ca! Không!”

Nàng co giật toàn thân, liều mạng túm lấy cổ tay hắn, móng tay cào rách da hắn bật máu,

“Ta sai rồi!”

Đáy mắt Huyền Thương cuộn trào huyết sắc, đầu ngón tay đột ngột siết chặt.

“A——!”

Tiếng kêu thảm thiết xé nát mái ngói lưu ly trên điện, trước ngực Diệp Linh Xích nở bung một đóa huyết hoa.

Huyền Thương rút tay ra, trong lòng bàn tay nằm nửa trái tim đen kịt, vẫn còn co giật, rỉ ra từng dòng máu đen sền sệt.

“Ma khí thực tâm?”

Đồng tử Huyền Thương co rút dữ dội.

Quỷ y từng nói, tim của Phù Thường thuần khiết như lưu ly, còn trái tim này……

Diệp Linh Xích hấp hối bỗng cười cuồng loạn, máu đen không ngừng trào ra từ khóe miệng.

“Cuối cùng cũng phát hiện rồi sao?”

Ngón tay nhuốm máu của nàng nắm chặt vạt áo Huyền Thương,

“Ngươi nghĩ nàng thật sự là thế thân?

Người năm đó ở bên bờ Minh Hà dùng máu tim cứu ngươi, vốn dĩ chính là nàng!”

Huyền Thương như bị sét đánh.

“Ta chỉ là sửa đổi ký ức của phán quan……”

Đồng tử Diệp Linh Xích bắt đầu tan rã,

“Ma Quân nói không sai, đám người Diêm La điện các ngươi, ngu xuẩn đến buồn cười.”

Ngoài điện vang lên tiếng quỷ sai hoảng loạn:

“Vương thượng!

Nước Vong Xuyên đột nhiên dâng ngược——”

Huyền Thương như không nghe thấy.

Hắn bóp cổ Diệp Linh Xích nhấc bổng nàng lên, ấn ký Diêm Vương nơi mi tâm bùng nổ huyết quang chói mắt.

“Muốn chết?

Chưa dễ đâu.”

Băng tinh điên cuồng lan tràn từ bảy khiếu của Diệp Linh Xích, trong nháy mắt đông cứng nàng thành pho tượng băng trong suốt như hổ phách.

Huyền Thương rạch lòng bàn tay, áp lên đỉnh đầu nàng, máu tươi hóa thành vô số chú văn đỏ rực bò khắp bề mặt băng——

Sưu hồn thuật.

“Cho bản vương nhìn cho rõ.”

Giọng hắn khàn đặc, như bị ép bật ra từ tầng địa ngục sâu nhất.

Trong băng tinh hiện lên những hình ảnh quá khứ.

Tiền kiếp của Phù Thường gầy gò quỳ bên bờ Minh Hà, cắt cổ tay để máu nhỏ xuống dòng sông.

Còn thiếu niên Huyền Thương đang bị oán linh kéo xuống đáy sông, chính nàng dùng huyết mạch chi lực, cứng rắn chém mở một con đường máu.

Hình ảnh bỗng vặn vẹo, chuyển thành cảnh Diệp Linh Xích giơ cao một chiếc cốt địch đen kịt trước mặt phán quan.

Khi tiếng địch vang lên, ánh mắt mọi người đều trở nên trống rỗng——

“Không!

Không thể nào!”

Huyền Thương loạng choạng lùi lại, hất đổ giá đèn đồng.

Ngọn lửa theo rèm trướng bốc lên xà nhà, hắn lại không cảm thấy bỏng.

Trong pho tượng băng, Diệp Linh Xích đột nhiên mở mắt, môi mấp máy một cách quỷ dị.

“À đúng rồi!

Khế ước Tru Thần mà ngươi ép nàng ký, vẫn còn trong hồn phách nàng đó.”

Phải rồi.

Ngày ấy, nàng lỡ tay làm nước trà bỏng Diệp Linh Xích.

Để trừng phạt nàng và dỗ Diệp Linh Xích vui, hắn liền bắt nàng ký khế ước Tru Thần.

Mặt băng “rắc” một tiếng, xuất hiện những vết nứt như mạng nhện.

“Đợi đến ngày nàng khôi phục ký ức, chính là lúc hồn phi phách tán.”

“Ầm——!”

Cả tòa thiên điện sụp đổ trong sát khí bùng nổ của Huyền Thương.

Khi khói bụi tan đi, hắn ôm pho tượng băng đứng giữa đống hoang tàn, những vệt nước ngoằn ngoèo trên mặt hắn ánh lên sắc máu trong lửa cháy.

Quỷ sai quỳ kín mặt đất, không ai dám ngẩng đầu.

Cho đến khi một giọt máu đen rơi xuống từ kẽ tay Huyền Thương, tân phán quan mới run rẩy dâng lên một cuộn trúc giản.

“Vương thượng, đây là thứ phán quan tiền nhiệm trước khi chết dùng hồn phách khắc lại……”

Khoảnh khắc trúc giản mở ra, hư ảnh tàn hồn của phán quan hiện lên.

“Thuộc hạ có tội, năm đó Diệp Linh Xích dùng ma khí sửa đổi ký ức, Phù Thường cô nương nàng ấy…… mới là người mà vương thượng thực sự tìm kiếm……”

Huyền Thương đột nhiên phun ra một ngụm máu.

Những hình ảnh hắn cố tình bỏ qua ập đến như núi đổ biển trào.

Phù Thường thường ngẩn ngơ bên bờ Minh Hà, nàng nói nơi đó khiến nàng thấy quen thuộc khó hiểu.

Lần đầu gặp Diệp Linh Xích, nàng theo bản năng che chặt ngực.

Thậm chí ngày nàng bị móc tim, dòng máu chảy trên gạch xanh còn uốn lượn thành hình Minh Hà.

“A Thường!”

Bàn tay nhuốm máu che kín đôi mắt, nhưng không ngăn nổi nước mắt tuôn trào.

Mọi tủi nhục nàng âm thầm chịu đựng suốt năm trăm năm, lúc này đều hóa thành lưỡi dao nhọn đâm thẳng vào tim hắn.

“Chuẩn bị kiệu.”

Huyền Thương đột ngột đứng dậy, pho tượng băng trong tay hắn vỡ thành bụi,

“Đến Luân Hồi Tỉnh.”

Phán quan kinh hãi lao tới ngăn cản.

“Vương thượng không thể!

Cưỡng ép mở luân hồi sẽ gặp……”

Huyền Thương vung tay đánh văng tất cả.

Hắn giật xuống mũ miện Diêm Quân, để lộ vết nứt đang rỉ máu nơi mi tâm.

“Lấy thần cách của ta làm dẫn.”

Nước Vong Xuyên đột nhiên sôi trào, vô số oan hồn thét gào tránh né thân ảnh đang tiến về phía Luân Hồi Tỉnh.

Huyền Thương mỗi bước đi, dưới chân liền nở ra một đóa huyết liên, khi hắn đứng trước miệng giếng, trong nước phản chiếu chỉ còn một kẻ điên tóc trắng như sương.

“Chờ ta!”

Ngay khoảnh khắc hắn lao mình vào Luân Hồi Tỉnh, mười tám tầng địa ngục đồng loạt vang lên tiếng ai oán của ác quỷ.

Nước trong Luân Hồi Tỉnh tựa như vạn ngàn lưỡi dao sắc, từng tấc từng tấc cứa nát thần hồn của Huyền Thương.

Hắn rơi vào một khoảng hắc ám trống rỗng, bên tai chỉ toàn là tiếng khóc thê lương của vô số vong linh.

Ấn Vương nơi ngực bỏng rát, chỉ còn chút thần thức cuối cùng là chưa tan biến.

Không biết đã trôi qua bao lâu, dưới chân bỗng truyền đến cảm giác chạm đất.

Hắn đứng giữa một mảnh hoang nguyên đỏ máu, nơi xa là Minh Hà cuộn trào từng đợt sóng đen.

“Đây là chiến trường Minh giới ngàn năm trước?”

Huyền Thương cúi nhìn đôi tay trong suốt của mình, chợt hiểu rằng đây là ký ức do Tam Sinh Thạch phản chiếu.

Bỗng có một giọng cầu cứu yếu ớt truyền đến.

“Cứu… cứu mạng…”

Âm thanh ấy non nớt như tiếng chim non vừa hé nở.

Huyền Thương toàn thân run lên, vội lao đi theo hướng phát ra âm thanh.

Xuyên qua khu rừng đầy hài cốt, hắn trông thấy——

Bên bờ Minh Hà, một bé gái chừng bảy tám tuổi đang quỳ gối nơi đó, cổ tay đẫm máu, từng giọt từng giọt nhỏ xuống dòng sông.

Nó gầy đến đáng sợ, áo vải thô rộng thùng thình, vậy mà đôi mắt lại sáng lạ thường.

“A Thường?”

Cổ họng Huyền Thương nghẹn ứ.

Là Phù Thường khi còn nhỏ, giữa trán có nốt chu sa chớp sáng giữa làn sát khí.

Sóng sông bỗng cuộn trào dữ dội, một mớ tóc đen nổi lên mặt nước.

Là một bé trai bị chìm!

Tiểu Phù Thường lập tức lao tới nắm lấy mái tóc ấy, dùng toàn bộ sức lực để kéo vào bờ.

Khoảnh khắc Huyền Thương thấy rõ mặt cậu bé ấy, hắn như bị thiên lôi giáng trúng.

Là hắn! Là hắn khi còn thơ bé!

“Cố lên!” Tay tiểu Phù Thường bị oán linh cào đến rách toạc lộ xương, nhưng vẫn không chịu buông.

“Sẽ kéo ngươi lên!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8