Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyết Gặp Bồ Đề
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:06:40 | Lượt xem: 3

Hắn sững người, không thể tin được mà đưa tay muốn nắm lấy tay ta: “Nàng nói gì cơ?”

Trong lúc giằng co, chiếc vòng ngọc trên cổ tay ta rơi xuống đất vỡ tan.

Hắn sững sờ.

Ta ngồi xổm xuống nhặt lên, khẽ nói: “Đây là quà sinh nhật ngươi tặng ta vào năm ta mười bốn tuổi.”

Bùi Thư ấp úng: “Nhược Từ, ta không cố ý.”

Ta nắm chặt những mảnh ngọc vỡ trong lòng bàn tay, mỉm cười: “Vòng ngọc đã vỡ, duyên phận cũng đã hết. Bùi công tử, xin ngươi đừng dây dưa với ta nữa.”

Hắn vừa kinh ngạc vừa tức giận, đưa tay kéo ta lại: “Vỡ một cái, ta có thể tặng nàng mười cái, trăm cái khác. Tống Nhược Từ, rốt cuộc tại sao nàng lại đối xử với ta như vậy?”

Hắn hỏi thật lòng, ta cũng thành thật nói cho hắn nghe.

Ta giấu diếm chuyện kiếp trước kiếp này, chỉ nói trước đây ta từng mơ một giấc mơ dài.

Trong mơ, tổ phụ ta bị người khác hãm hại, tổ mẫu lâm bệnh nặng.

Cả kinh thành không ai dám chữa bệnh cho nhà ta, ta đành phải đi cầu xin vị hôn phu.

Mà hắn lại nói với ta: “Nhược Từ, bây giờ khác xưa rồi, ta không thể dính líu gì đến nhà nàng nữa.”

Sau khi công chúa vừa gặp đã si mê hắn, hắn liền vội vàng hủy hôn ước với ta.

Sau đó là chuyện đàn cho hắn nghe ở chùa hoang, ta m.á.u me đầm đìa.

Rồi sau đó là chuyện dâng tấu chương kêu oan không thành, ta bị bêu rếu khắp phố phường.

Lại sau đó nữa, ta c h ế t thảm trong chùa hoang, mà cả phủ Bùi gia lại treo đèn kết hoa ăn mừng.

Nhị công tử nhà họ Bùi sắp cưới công chúa.

Mạng sống của ta, chính là sính lễ mà hắn tặng cho nàng ta.

Bùi Thư sững người, cuối cùng cũng phản bác: “Đó chỉ là giấc mơ của nàng thôi!”

Ta mỉm cười: “Nhưng Cửu công chúa thật sự đã vừa gặp đã si mê ngươi, chẳng phải sao?”

Lời đồn đại trên phố đều nói, ở bờ sông Bạch Thạch, Cửu công chúa bị ngã xuống thuyền.

Là công tử nhà họ Bùi đã anh hùng cứu mỹ nhân.

Sau đó, trong cung thường xuyên có xe ngựa ra vào phủ Bùi gia.

Cửu công chúa lấy cớ là đến phủ Bùi gia thưởng hoa cùng tiểu thư nhà họ Bùi, nhưng thực chất người mà nàng ta muốn gặp lại là người khác.

“Bùi công tử, ngươi muốn có cả Nga Hoàng và Nữ Anh ở bên cạnh, nhưng ta không muốn trở thành quân cờ trong ván cờ của ngươi.”

Sắc mặt Bùi Thư tái nhợt, kéo tay ta định giải thích: “Không phải như vậy, Nhược Từ…”

Lúc nãy, khi chiếc vòng rơi xuống đất vỡ tan, đã làm trầy xước cổ tay ta.

Bùi Thư lại kéo trúng vết thương của ta, khiến ta đau đến suýt khóc.

“Buông ra.”

Phía sau vang lên một giọng nói trầm ổn, một người đẩy mạnh hắn ngã xuống đất.

Cố Cửu Uyên che chở ta phía sau, nhìn xuống hắn, lạnh lùng nói: “Tống cô nương bảo ngươi cút đi, ngươi không nghe thấy sao?”

Bùi Thư thất hồn lạc phách bỏ đi.

Ta vội vàng lau nước mắt, tự giễu: “Ta có phải rất nực cười không?”

Lại nghe thấy hắn nói: “Tống cô nương đối xử với người khác luôn chân thành, rất tốt, rất dũng cảm, là hắn ta không xứng.”

Cố tay ta bị hắn kéo qua.

Vết thương đó, Bùi Thư không nhìn thấy, nhưng lại bị hắn nhìn thấy rõ ràng.

Cố Cửu Uyên lấy khăn tay cẩn thận lau sạch sẽ, rồi dịu dàng băng bó lại.

Sau đó, hắn mở lòng bàn tay ta ra, ném tất cả những mảnh ngọc vỡ xuống đất.

“Vòng ngọc vỡ rồi, vứt đi.”

Một chiếc vòng ngọc mỡ dê, được đặt vào lòng bàn tay ta.

“Đổi cái mới, cái mới tốt hơn.”

Trong mấy tháng sống ở phủ Trung Dũng Hầu, Cố Cửu Uyên đã kiếm được một khối ngọc tốt.

Thời gian rảnh rỗi của hắn rất ít, cho nên thường xuyên thức đêm mài giũa dưới ánh đèn.

Hắn là người mới, không giỏi điêu khắc, cho nên hai tay đều là vết thương.

Tổ phụ nhìn thấy, nói có thể mang đến tiệm ngọc tìm thợ cả khắc.

Cố Cửu Uyên lại nói hắn muốn tự tay làm để tặng người khác, tự mình làm mới thể hiện được thành ý.

Ta cứ tưởng hắn muốn tặng cho Lâm phi nương nương.

Không ngờ, hắn lại tặng cho ta.

Chiếc vòng rất nhẹ, nhưng lại như nặng ngàn cân.

Đè nén đến mức khiến lồng n.g.ự.c ta nặng trĩu, suýt chút nữa thì rơi lệ.

“Vốn định đợi đến sinh nhật nàng rồi tặng, nhưng mà, ta không muốn nhìn thấy nàng đau lòng.”

Ta cứng miệng: “Ta nào có đau lòng.”

Cố Cửu Uyên chậm rãi mỉm cười: “Phải, nàng không đau lòng, là ta đau lòng.”

Chàng trai vốn lạnh lùng cứng rắn, lần đầu tiên lộ ra vẻ ưu tư phiền muộn.

“Nàng mà đau lòng, ta còn đau lòng hơn. Tống cô nương, có phải ta bị bệnh rồi không?”

Ta ngẩn người nhìn hắn: “Ngươi nói gì vậy?”

Hắn nhìn ta chằm chằm, ánh mắt dịu dàng.

“Tống cô nương, ta nói, ta thích nàng.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8