Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyết Gặp Bồ Đề
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:06:39 | Lượt xem: 2

Ngày sinh thần hôm đó, Thái hậu dẫn Cố Cửu Uyên ngồi lên vị trí tôn quý.

Cả hội trường xôn xao.

Nhưng Hoàng thượng cũng ngầm đồng ý.

Ta nhìn Cố Cửu Uyên ứng xử vô cùng chu đáo.

Lại nhìn hắn múa kiếm chúc thọ, động tác uyển chuyển như nước chảy mây trôi.

Chàng trai dung mạo tuấn tú, dáng vẻ múa kiếm như đang dạo bước trên con đường rải đầy bài ca, cử chỉ động tác đều mang theo khí phách trời sinh.

Ta đã sớm biết, hắn là một thanh kiếm giấu trong vỏ đã lâu.

Một khi đã nhìn thấy ánh mặt trời, chắc chắn sẽ long trời lở đất.

Ánh mắt Thái hậu nhìn hắn vô cùng hài lòng.

Hoàng thượng thậm chí còn muốn kiểm tra tài năng của hắn ngay tại chỗ.

Binh pháp, văn chương, đối đáp lưu loát.

Cố Cửu Uyên đều ứng đối trôi chảy, khiến Hoàng thượng liên tục gật đầu khen ngợi.

Cho dù là khuê nữ nhà quyền quý, hay là con cháu thế gia, ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.

Ta thậm chí còn nghe thấy có người thì thầm to nhỏ.

“Đây chính là Ngũ hoàng tử sao? Sao trước đây chưa từng gặp qua?”

“Dung mạo cũng thật xuất chúng, có thể tưởng tượng ra được dung nhan của Lâm phi nương nương lúc sinh thời.”

“Suỵt, đừng để Cửu công chúa nghe thấy, mẹ của bọn họ là kẻ thù không đội trời chung đấy.”

Cửu công chúa mặc một bộ váy màu vàng nhạt, ngồi ở phía bên phải, sắc mặt không vui.

Vẻ kiêu ngạo giữa hàng lông mày, không khác gì kiếp trước.

Đây là lần đầu tiên ta gặp nàng ta trong kiếp này.

Sau khi ta vào cung tụng kinh Phật cho Thái hậu, nàng ta đã nhiều lần mời ta thưởng hoa uống trà.

Đều bị ta từ chối.

Nỗi đau mà nàng ta gây ra cho ta ở kiếp trước quá sâu sắc, ta sợ rằng một khi nhìn thấy nàng ta, ta sẽ bị thù hận nhấn chìm.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, nhưng hôm nay nhìn thấy nàng ta, ta vẫn cảm thấy khó thở.

Nhân lúc mọi người không chú ý đến ta, ta lặng lẽ đi ra ngoài hít thở không khí.

Đi dạo đến khu vườn, ta gặp Bùi Thư.

Vẫn là bộ y phục màu trắng như tuyết, ung dung tuấn tú.

Vừa nhìn thấy hắn, ta liền muốn trốn tránh.

Nhưng hắn lại gọi ta lại:

“Nhược Từ, ta có lời muốn nói với nàng.”

Bên dòng nước biếc, hoa nở rực rỡ.

Nhưng sắc mặt chàng trai lại có chút tái nhợt.

“Chúng ta từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, ta luôn xem sự tốt đẹp của nàng dành cho ta là lẽ đương nhiên, chưa từng nghĩ đến kỳ thực nàng cũng có thể có lựa chọn khác. Đây là sai lầm lớn nhất của ta, đúng không?”

Kiếp trước kiếp này, cuối cùng ta cũng được nghe lời nói thật lòng của Bùi Thư.

Trước khi sống lại, vì hắn, ta đã phải chịu đựng biết bao nhiêu tủi nhục và dày vò.

Chỉ một đạo thánh chỉ của Cửu công chúa đã đày ta vào ngôi chùa hoang.

Vậy là giữa mùa đông lạnh giá, ta phải múc nước đá, lau chùi tượng Phật.

Lúc đó, tay ta đầy những vết nứt nẻ do giá rét, mưng mủ chảy máu, không còn là đôi tay trắng nõn từng gảy đàn nổi danh kinh thành của đại tiểu thư phủ Trung Dũng Hầu nữa.

Cửu công chúa vẫn không chịu buông tha cho ta, vào ngày sinh nhật ta, nàng ta đến chùa hoang.

Buông rèm xuống, muốn ta đàn một khúc nhạc Phật cho quý nhân thưởng thức.

Cây đàn đó là được chế tạo đặc biệt.

Mỗi một dây đàn, đều cứa vào ngón tay ta.

Đến cuối khúc nhạc, ta đã m.á.u me đầm đìa.

Gió thổi tung một góc rèm, ta nhìn thấy rất rõ ràng.

Vị quý nhân đang nghe ta đàn không ai khác, chính là Bùi Thư.

Bùi lang.

Chúng ta từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, cùng nhau học đàn, cùng nhau tập viết.

Hắn không thể nào không nhận ra đó là tiếng đàn của ta, cũng không thể nào không nghe thấy tiếng nức nở cố kìm nén của ta, càng không thể nào không nhớ ngày hôm đó là sinh nhật mười sáu tuổi của ta.

Thế nhưng khi Cửu công chúa hỏi hắn cảm nhận về khúc nhạc, hắn chỉ nhận xét: “Không bằng công chúa một nửa.”

Hắn đã biến ta thành cô nương đáng thương nhất trên đời.

Mà giờ đây, cuối cùng ta cũng biết được suy nghĩ trong lòng hắn, thì ra, sự tốt đẹp của ta dành cho hắn, lại trở thành lý do khiến hắn có thể tùy ý chán ghét ta.

Ta muốn cười, nhưng không hiểu sao, hốc mắt lại cay cay.

Mà Bùi Thư lại không hề nhận ra.

Hắn nói: “Nhược Từ, chúng ta là thanh mai trúc mã, vốn là trời sinh một đôi. Hiện tại ta đã biết sai rồi, ta sẽ sửa, Nhược Từ, ta…”

Ta chỉ nói: “Chúng ta chỉ là bạn chơi lúc nhỏ, ngươi không cần phải thay đổi vì ta. Bùi công tử, xin mời về cho.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8