Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyết Lạc Phong Niên
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-10 06:57:12 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm đông tuyết rơi, thiếu tướng quân ở gian trong xem sách, bên cạnh cửa trông chậu than, ai với câu nào.

Ngay cả tiếng gió tuyết khẽ đập cửa sổ cũng trở nên rõ ràng khác thường.

Ta dám , từ nhỏ đến lớn đều như .

Ta phủ tám năm , mấy năm nay dẫn binh xuất chinh ít gặp, nhưng mấy năm khi còn theo lão phu nhân ở Nam viện, ngày nào cũng gặp mặt.

Vậy mà mỗi gặp mặt, đều cảm thấy xa lạ như đầu gặp gỡ.

Trong mắt , vĩnh viễn chỉ như một con ch.ó con mèo con; còn trong lòng ,  cũng luôn là dòng nước lũ cuồn cuộn cách xa vạn dặm, ngăn cách bởi một con sông lớn thể nào vượt qua.

Lúc đang lật than trong lò, Thụy Tuyết khoác một gió tuyết, trở về bẩm báo khi xong việc.

Ban đầu, ngẩng đầu lên, cúi đầu bước , quỳ xuống hành lễ, thấy tà áo của , định gì đó thôi.

Thiếu tướng quân : “Không , nàng mới đến phòng .”

Thụy Tuyết lúc mới ngẩng đầu lên.

Hắn thấy , đầu tiên là sững sờ, đó nhịn thốt lên một câu: “Là ngươi?”

Thiếu tướng quân thản nhiên : “Trước ở viện lão phu nhân, tên là gì nhỉ…”

Thấy thiếu tướng quân suy nghĩ hồi lâu, Thụy Tuyết cúi đầu, giọng nhỏ: “Là Niên Phong cô nương.”

Thiếu tướng quân Thụy Tuyết, , : “Tên của hai , chẳng là “Thụy Tuyết triệu phong niên” ?”

Ta cúi đầu xuống, chỉ thấy bóng lưng của Thụy Tuyết.

năm đó, mặt , ngẩng cao đầu, thẳng tắp như cây trúc; còn bây giờ, quỳ mặt , cúi đầu, mu bàn tay nứt nẻ do lạnh thể thấy rõ cả gân xanh.

Thụy Tuyết nghiêng đầu, liếc tà áo của , giải thích : “Tên của cô nương là ý “Niên Phong nhân tăng thọ”. Lúc đó lão phu nhân khen ngợi, cả phủ đều .”

Thiếu tướng quân một cái.

Đây là đầu tiên thẳng , mang theo ý tứ tán thưởng, với : “Ngươi là hiểu chuyện, tổ mẫu uổng công yêu thương ngươi.”

Ta lặng lẽ dậy, lặng lẽ hành lễ, lặng lẽ lắc đầu.

Ta lúc nên gì, mới thể khiến bản trông quá mức nịnh hót.

những suy nghĩ của , trong tòa phủ rộng lớn , chung quy cũng chẳng đáng là gì.

Cho nên cuối cùng lấy cớ thêm than, thức thời lui ngoài, để bọn họ yên tâm chuyện quan trọng.

Ta cố ý xách theo một chiếc đèn lồng, đường vòng, cuối cùng dừng ở cổng viện.

Nơi đó một cây bạch quả cao lớn, gốc cây thể tạm thời tránh gió tuyết.

Rõ ràng gốc cây là để tránh tuyết, nhịn đưa tay hứng tuyết, tò mò trận tuyết rốt cuộc lớn đến mức nào.

Chẳng qua là rảnh rỗi sinh nông nổi mà thôi.

Đang lúc ngẩn , bóng dáng một nam tử tới từ hành lang cách đó xa.

Không cần rõ mặt , cũng nhận giọng của : “Cô nương mau nhà , chuyện xong với thiếu tướng quân .”

Tiến gần, vẫn là đôi lông mày thanh tú .

Vẫn là đôi má lúm đồng tiền .

Ta đáp lời, chỉ : “Tuyết rơi lớn thật.”

Thụy Tuyết khẽ mỉm , chắn gió cho , che hơn nửa cơn gió tuyết.

“Thụy Tuyết triệu phong niên.”

Hắn câu , tại , thấy mũi cay cay.

Ta nhịn hỏi : “Các ngươi sắp xuất chinh ?”

Thụy Tuyết sững sờ, đó cúi đôi mắt dịu dàng xuống.

“Cô nương hỏi chuyện khác .”

Ta lập tức hiểu , trong lòng dâng lên muôn vàn bất đắc dĩ.

Ta chợt nghĩ, năm đó lão phu nhân hỏi hai con trai của nhất định dẫn binh trận , tâm trạng chắc hẳn cũng như .

Ta ngoan ngoãn hỏi chuyện khác: “Lúc đánh giặc, ngươi sợ ?”

Thụy Tuyết ngờ hỏi như , nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ, đó với : “Sợ. chỉ thể việc thôi, nhà còn dựa bổng lộc của mà sống. May mà tướng quân luôn quan tâm đến thuộc hạ, bao giờ hà khắc về tiền bạc.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8