Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyết Lạc Phong Niên
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-10 06:57:14 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu phu nhân đến mức vui vẻ mặt, kéo tay , bảo xuống bên cạnh nàng.

Nàng ghé sát , : “Không trách tổ mẫu thương ngươi nhất, ngươi quả nhiên là hiểu chuyện nhất.”

Nàng hỏi , nếu trong lòng thiếu tướng quân khác, tại tránh né nàng.

Kỳ thực cũng tò mò, cho nên chỉ lắc đầu, cũng đoán tâm tư của thiếu tướng quân.

Thiếu phu nhân thở dài, đành chuyển chủ đề sang chuyện khác.

Nàng đón đến Tây viện , tự nhiên thể để chịu thiệt thòi.

Cho nên nàng bảo học cách quản lý việc nhà với nàng.

Tinh thần nàng phấn chấn, đoán năm đó lão phu nhân chủ mẫu phủ tướng quân, chắc hẳn cũng tràn đầy sức sống như .

“Tổ mẫu gánh vác, tất nhiên học hành cho .”

Cuối cùng nàng còn bổ sung thêm một câu: “Để tướng quân cứ yên tâm ở bên ngoài dẫn binh đánh giặc, việc trong phủ, và tổ mẫu sẽ cùng gánh vác.”

Ta lập tức chú ý tới vẻ mặt ngẩn ngơ của lão phu nhân.

Đó đều là những lời từng .

Hôm đó lão phu nhân cố ý giữ , bảo thêu cho một chiếc khăn tay mới.

Đầu xuân vẫn còn lạnh, kỳ thực cần dùng đến.

tình nguyện theo lời , nợ nào chỉ là một chiếc khăn tay năm xưa.

“Niên Phong, ngươi thật cho ,” lão phu nhân đuổi hết ngoài, chỉ chuyện với , “Nghe vợ chồng nó bất hòa, thật ?”

Ta suy nghĩ một chút, đáp: “Họ ngày thường trông hòa thuận. Ta chỉ là thiếu tướng quân chịu viên phòng, nếu suy xét những lời thiếu phu nhân với , thì chuyện hẳn là thật.”

Lão phu nhân đầu tiên là sững sờ, đó là hoang mang.

Cuối cùng là nỗi đau buồn thể che giấu.

Tuyết rơi, trời đất âm u, càng khiến cho hàng lông mày và khóe mắt đều là ưu phiền.

Ta hiểu, chỉ quỳ rạp xuống mặt , nhẹ nhàng vuốt ve lưng .

“Niên Phong vụng về, nên gì để lão phu nhân vui lòng.” Ta dám nhíu mày, cố gắng chuyện dịu dàng.

Ta ngờ, lão phu nhân chỉ ngẩn ngơ một cái, nước mắt rơi xuống.

Đây là năm thứ chín phủ, mà trong mắt luôn là thần tiên sống, đầu tiên yếu đuối như .

Người im lặng rơi lệ lâu, đó mới khàn giọng gọi tên :

“Niên Phong…”

Chỉ một tiếng gọi , cũng nhịn rơi lệ theo.

Điều càng khiến bất ngờ hơn, chính là câu tiếp theo của lão phu nhân.

“Nó thấy mẫu nó đau khổ đến c h ế t, thấy tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh, thà rằng dòng dõi của nó c h ế t hết sa trường, cũng những đáng thương như chúng đời đời kiếp kiếp lặp bi kịch… Đứa nhỏ , rốt cuộc là từ lúc nào nó nghĩ đến những chuyện đấy?”

Lão phu nhân yếu ớt tựa nức nở, tim cũng theo đó mà thắt .

Đó là quyết định đoạn tử tuyệt tôn.

Hắn  chỉ vị tướng quân bảo vệ quốc gia cho bá tánh, mà còn bảo vệ của .

Nếu sát nghiệp nhất định gánh chịu báo ứng, thì hãy để gánh chịu hết. Đây là giác ngộ đau lòng đến tột cùng.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8