Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyết Lê Ngạo Cốt
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:07:32 | Lượt xem: 2

9.

Tỷ tỷ không còn là nhị đẳng nha hoàn hầu hạ trong thư phòng nữa.

Nàng giống như ta của kiếp trước, trở thành một nha hoàn cấp thấp, mỗi ngày đều có vô số quần áo cần phải giặt giũ.

Lúc ta đến phường giặt gặp nàng, đôi tay mềm mại khi xưa còn đang phải ngâm trong nước lạnh.

Trước đây khi còn ở nhà, nàng tự cao tự đại, cho rằng bản thân mình là thiên kim cao quý, không bao giờ chịu cúi đầu dọn dẹp nhà cửa.

Những chuyện vụn vặt đó đều đổ hết lên đầu ta và mẫu thân.

Cho nên, đôi tay của tỷ tỷ không hề có lấy một vết chai nào, da dẻ bóng loáng non mịn.

Nhưng bây giờ, mới chỉ qua vài ngày thôi mà đôi bàn tay của nàng đã phồng rộp sưng tấy.

Ma ma cầm gậy tre hung hăng đánh vào tay tỷ tỷ:

“Giặt nhanh lên! Lát nữa còn có giỏ khác đấy!”

Tỷ tỷ đau đến mức lập tức lùi lại, cau mày phản bác:

“Tay của ta là tay dùng để cầm bút viết chữ!”

Ma ma cười nhạo, càng dùng sức đánh mạnh hơn:

“Đã tới đây để giặt đồ rồi. còn nghĩ đến việc viết chữ? Ăn đánh nhẹ quá nên chưa tỉnh ra đúng không!”

Ta đi ngang qua liếc nhìn mấy lần, lại vô tình chạm mắt với tỷ tỷ.

Đôi mắt tỷ tỷ sáng lên vội vàng chỉ vào ta mà nói với ma ma:

“Đây là muội muội ruột thịt của ta. Nàng chính là nha hoàn đắc lực bên người thế tử.”

Ta noi gương tỷ tỷ ở kiếp trước, bình tĩnh đáp lại:

“Tỷ tỷ, sống ở trên đời phải biết tự lực cánh sinh. Ngươi tự mình tìm ra lối thoát đi, đừng trông mong vào việc ta sẽ giúp ngươi!”

Ma ma cười lớn, lại đánh nàng thêm mấy phát nữa:

“Nghe thấy không? Muội muội đắc lực của ngươi cũng không muốn liên quan đến ngươi đâu, mau mau ngồi xuống giặt đồ tiếp đi!”

Khi ta quay về thư phòng, bên tai còn văng vẳng tiếng khóc nức nở của tỷ tỷ.

Vì thế, ta có chút phân tâm, không hề nhận ra cửa phòng thế tử đang đóng chặt, cứ theo bản năng mà đẩy cửa ra để đưa quần áo vào.

Mỗi lần cửa phòng thế tử đóng lại, nếu không có sự cho phép của hắn thì không ai được tiến vào.

Lúc ta vào trong phòng mới nhớ ra việc này, đang định đóng cửa rời đi thì lại phát hiện cánh cửa phòng tối đã mở ra.

Thế tử đang ở bên trong, trên tay hắn cầm một con d.a.o chạm khắc tinh xảo, nghe thấy tiếng động thì nhìn về phía ta.

Hắn đứng đối diện một cái giá gỗ, trên giá gỗ trói chặt một người đàn ông.

Ta xoay người muốn chạy đi ngay lập tức, nhưng thế tử lại vẫy tay gọi ta lại.

“Nguyên Nghi La, lại đây!”

Ta căng da đầu mà đi qua, nhận thấy người đàn ông kia đã trong tình trạng hấp hối, trên cơ thể còn tràn đầy những vết thương ghê rợn.

Lúc này, thế tử khoác áo choàng đen, dung mạo hoàn toàn khác với dáng vẻ thanh tao thường ngày.

Hắn hỏi ta:

“Có phải nhìn tên súc sinh này rất đáng sợ không?”

Vẻ mặt thế tử nghiêm nghị, “Ta nấu gã trong nồi to, để lửa ở mức lớn nhất rồi mà gã vẫn chưa tắt thở. Vậy nên, ta đã quyết định học điêu khắc.”

Hắn quay đầu nhìn ta, mỉm cười:

“Nguyên Nghi La, ngươi sợ không?”

“Không sợ.”

Ta lắc đầu, “Chỉ là xin hỏi thế tử, hắn đã phạm phải tội gì mà lại phải chịu cực hình như thế?”

“Năm đó xảy ra loạn lạc, mẫu thân của ta lưu lạc chốn nhân gian, bị gã tìm một đám cầm thú đến, thay phiên lăng nhục bà ấy đến chec.”

“Đám cầm thú kia đã bị ta giec sạch sẽ, chỉ riêng gã còn sống thôi.”

“Ta luôn cảm thấy, để gã c.h.ế.t nhanh như vậy là quá dễ dàng rồi.”

Thế tử đặt d.a.o xuống, nắm lấy vai ta:

“Ngươi có sợ không? Nhìn bề ngoài thì thế tử của ngươi nho nhã dịu dàng, nhưng trong tim hắn lại âm u tàn nhẫn.”

Ta không hề cảm thấy bất ngờ.

Trước kia, ta đã sớm phát hiện ra thế tử hành sự tàn nhẫn quỷ quyệt. Bây giờ tận mắt nhìn thấy chỉ là chứng thực cho suy đoán của ta mà thôi.

Về phần sợ hãi thì không hẳn.

Ta mỉm cười cầm lấy con d.a.o điêu khắc của thế tử, bắt đầu khắc lên người đàn ông một cách cẩn thận.

Ánh mắt thế tử sáng lên, giữa trán gã đàn ông có thêm chữ ‘Súc sinh’.

“Nô tì không cảm thấy ngài đáng sợ, loại ác nhân cậy vào sức mạnh bẩm sinh mà ức h.i.ế.p nữ tử mới là kẻ đáng c.h.é.m ngàn đao.”

“Trong lòng nô tì, thế tử vẫn luôn là ánh trăng sáng trên cao.”

Ta lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau đi vết m.á.u trên cổ tay thế tử.

“Đừng để m.á.u của những kẻ khốn nạn này làm ô uế tay ngài.”

Thế tử nhìn theo động tác của ta, ánh mắt mơ hồ:

“Thật sao?”

Ta thuận theo gật đầu, “Đúng vậy.”

Thế tử bỗng nhiên bắt lấy cổ tay của ta, đẩy ta vào trong góc tường, dùng lòng bàn tay ấn thật mạnh lên má ta.

“Nguyên Nghi La, sao ta lại có cảm giác như ngươi đang khen ta vậy?”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Thế tử là chủ nhân của ta, ta là nô tì của ngài, đương nhiên muốn làm cho ngài vui vẻ hài lòng. Đây là bổn phận của ta.”

Hơn nữa, ta tìm đủ mọi cách ở lại bên người hắn là để thuận tiện cho kế hoạch của ta. Nếu ta muốn đạt được mục đích, e rằng sau này còn cần hắn hỗ trợ một tay.

Thế tử nhìn chằm chằm ta một lúc lâu, cuối cùng cũng chịu buông ta ra:

“Con người ngươi thực sự rất thành thật đấy!”

Từ đó về sau thế tử không còn giấu giếm chuyện gì với ta nữa. Hắn cho phép ta tự do ra vào phòng mình, thậm chí còn chia sẻ với ta về thiết bị tra tấn mới của hắn.

Không lâu sau, một tin đồn đột nhiên lan truyền nhanh chóng trong Vương phủ.

Người người đều đồn đãi rằng, biểu thiếu gia đã vừa mắt một nha hoàn ở phường giặt, muốn nạp nàng làm thiếp.

Ta không ngờ vận may của tỷ tỷ lại tốt như vậy, vòng đi vòng lại cuối cùng vẫn trèo lên được giường của biểu thiếu gia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8