Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 1018: C1018: Bước cuối cùng

Cập nhật lúc: 2026-03-12 05:17:15 | Lượt xem: 2

– Không tệ, không tệ.

Sơn Trường Đại Nhân vô cùng hứng thú vòng quanh Giang Nguyên hai vòng, giống như một con sói đang vờn quanh con thỏ, khiến cho lòng Giang Nguyên không rét mà run, thầm nghĩ:

– Cô gái này định làm gì? Sẽ không xuất hiện chuyện gì lạ thường chứ? Chắng lẽ bây giờ lại muốn mình? Tôi có thể đánh cô, nhưng mà đánh không lại.

Trong lúc Giang Nguyên không nhịn được mà nắm chặt vạt áo của mình, Tôn Diệu Nguyệt rốt cuộc dừng lại, sau đó lãnh đạm nói:

– Nghe nói anh còn có phương thuốc dự phòng?

– Đúng, có muốn xem qua không?

Thấy bà nương này không còn nhìn mình chấm chăm nữa, Giang Nguyên thở phảo nhẹ nhõm, vội vàng nói. Khi nữ ma đầu bước vào tòa nhà này, Giang Nguyên đã không còn suy nghĩ muốn giấu diếm đối phương bất cứ chuyện gì.

Rõ ràng, với năng lực của Cổ môn, muốn cài cắm cơ sở ngầm ở đây là chuyện rất đơn giản. Ngay cả chuyện phương thuốc dự phòng mà cô ta còn biết. Nếu không, cô ta cũng không hạ thấp mình mà chạy đến đây.

Thấy Giang Nguyên hào sảng như vậy, Tôn Diệu Nguyệt nheo mắt nhìn hẳn, gật đầu nói:

– Bệnh án cũng đã xem xong, người bệnh cũng đã xem xong, vậy thì xem qua cái đó một chút cũng tốt.

– Sơn Trường Đại Nhân, bên này.

Giang Nguyên khách sáo mời Tôn Diệu Nguyệt đến phòng thí nghiệm.

– Tổ trưởng, cậu đến rồi sao?

Thấy Giang Nguyên dẫn theo một cô gái xinh đẹp bước vào, giáo sư Vu có chút sửng sốt, vội vàng cung kính nói. Đã có thể ngồi vào vị trí Chủ nhiệm của trung tâm kiểm soát và phòng chống dịch bệnh tỉnh, giáo sư Vu biết rất rõ chuyện mình không nên hỏi thì ngàn vạn lần đừng hỏi.

Có đôi khi, lòng hiếu kỳ sẽ g**t ch*t một người.

Thấy giáo sư Vu hiểu chuyện như vậy, Giang Nguyên hài lòng, gật đầu:

– Giáo sư Vu, hãy dẫn chúng tôi đến tham quan tình huống thí nghiệm một chút.

– Được, được.

Giáo sư Vu vội vàng gật đầu, sau đó quay sang Tôn Diệu Nguyệt, nói:

– Mời theo tôi.

– Đây chính là phòng thí nghiệm của chúng tôi Đến bây giờ, phòng thí nghiệm đã tiến hành được hai mươi mấy tiếng, nhưng vật thể thí nghiệm vẫn không có hiện tượng lây nhiễm.

Giáo sư Vu bội phục nhìn Giang Nguyên:

– Tổ trưởng, theo tình huống trước mắt, trước rạng sáng chúng ta đã có thể kết thúc phương án phòng dịch cấp 1, hẳn vấn đề sẽ không quá lớn.

Nghe được lời này, Giang Nguyên mỉm cười gật đầu, lơ đãng nhìn sang Sơn Trường Đại Nhân.

Giang Nguyên nhạy cảm cảm giác được sự khác. thường của Tôn Diệu Nguyệt, nhưng Tôn Diệu Nguyệt vẫn làm bộ không có gì, gật đầu nói:

– Bắt đầu từ bây giờ, gia tăng gấp đôi số lượng virus.

– Gia tăng gấp đôi?

Giáo sư Vu sửng sốt, sau đó gật đầu:

– Được.

Xuyên qua cánh cửa thủy tỉnh, nhìn mười con khỉ nhảy loạn bên trong, ánh mắt Tôn Diệu Nguyệt khế nheo lại, sau đó nhìn sang cái rương màu đỏ, nói:

– Trong kia chính là virus?

– Đúng, đó chính là virus.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó chỉ vào màn hình, nói:

– Bên trên biểu hiện số lượng kiểm tra virus.

Ánh mắt Tôn Diệu Nguyệt nhìn vào con số màu đỏ. Lúc này, số liệu màu đỏ đang chậm rãi tăng dần. Cô biết giáo sư Vu đang gia tăng liều lượng virus, tiến hành bước thí nghiệm cuối cùng.

Cô cũng hiểu ý của Giang Nguyên. Nếu gia tăng số lượng virus, trong mấy tiếng nữa, nếu mấy con khỉ vẫn không có bất kỳ hiện tượng lây nhiễm, như vậy có thể đảm bảo phương thuốc dự phòng trăm phần trăm hữu hiệu.

Nhìn con số màu đỏ rồi lại nhìn vẻ mặt tự tin của Giang Nguyên, ánh mắt Sơn Trường Đại Nhân hiện lên sự tức giận.

Nhưng Sơn Trường Đại Nhân vẫn im lặng thu liễm lại cơn tức của mình, lãnh đạm nói:

– Có vẻ anh rất tự tin.

– Dĩ nhiên rồi.

Giang Nguyên gật đầu, nhìn Sơn Trường Đại Nhân, cười nói:

– Xem ra, cái mạng nhỏ lăn này của tôi đã được bảo toàn rồi.

– Haha, thời gian vẫn còn sớm. Bây giờ anh chỉ mới tìm được dược vật tương ứng mà thôi. Trước khi người bệnh còn chưa khỏi hẳn, virus còn chưa được khống chế hoàn toàn, anh chưa thể thẳng đâu.

Tôn Diệu Nguyệt liếc mắt nhìn Giang Nguyên, khóe miệng vếnh lên:

– Hãy cố gắng lên, tiểu tử, tôi xem trọng anh đấy.

Nhìn ánh mắt có hàm xúc đặc biệt của Tôn Diệu Nguyệt, trong lòng Giang Nguyên run lên, nhưng sắc mặt vẫn không thay đổi:

– Cảm ơn Sơn Trường Đại Nhân đã cổ vũ, vì cái mạng nhỏ của tôi, tôi nhất định sẽ toàn lực ứng phó.

– Được, hãy cố gắng lên.

Nhìn thân ảnh phiêu nhiên của Sơn Trường Đại Nhân, Giang Nguyên thầm hận trong lòng:

– Tiểu tử? Mẹ kiếp, cô mới bao nhiêu tuổi chứ? Nhiều nhất cũng chỉ ba mươi ba? Không phái chí là thực lực mạnh hơn tôi một chút thôi sao? Chờ khi tôi ba mươi tuổi, tôi nhất định đánh cho cô ba mẹ nhận không ra.

Phát tiết xong hết oán hận trong lòng, Giang Nguyên ngẩng đầu. Theo như lời Tôn Diệu Nguyệt đã nói, hẳn quả thật đã tìm được phương thuốc hữu hiệu. Nhưng còn chưa khống chế tốt, để Chủ nhiệm Trương biết được, hoặc cục diện không còn, tin tức loạn truyền, hắn thua chắc rồi.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, quay trở về phòng thí nghiệm. Tình huống đang đi đúng quỹ đạo, tạm thời vẫn chưa có gì phát sinh, bây giờ cũng chỉ dựa vào vận khí mà thôi.

Thứ nhất, chỉ cần thí nghiệm virus không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, xác định phương thuốc phòng ngự hữu hiệu, như vậy bước đầu tiên xem như hoàn thành. Bước thứ hai, Tỉnh trưởng Bạch đang nằm trong tay quyền hành rất lớn. Sau khi khoa Nhi được giải trừ phong tỏa, tin tức lan truyền ra ngoài, ông có thể khống chế được cục diện, hết thảy cũng không thành vấn đề.

Đương nhiên, điểm cuối cùng chính là Cổ môn có ra tay quấy rối hay không. Nếu bọn họ ra tay, chỉ cần trợ giúp trong đó một chút, hắn xem như xong đời.

Giang Nguyên hít một hơi thật sâu. Hẳn cảm thấy sẽ không có khả năng này. Với thân phận Sơn Trường của Tôn Diệu Nguyệt, chắc chẩn sẽ không có chuyện đó xảy ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8