Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 1022: C1022: Tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha

Cập nhật lúc: 2026-03-12 05:17:17 | Lượt xem: 2

– Tại sao hai người lại ở đây?

Nhìn thấy hai người, Giang Nguyên không khỏi cực kỳ hoảng sợ. Vất vả lắm hẳn mới đánh thẳng được một ván, bảo vệ được hai cái phiếu thịt này, tại sao hai cái phiếu thịt lại xuất hiện ở đây chứ?

– Chị Tôn nói muốn mời hai đứa tụi em ăn cơm, nói anh cũng sẽ đến, nên em và Tiểu Vũ mới đến đây.

Nhìn vẻ mặt kinh hoảng của Giang Nguyên, Từ Thanh Linh có chút tò mò, thật sự không hiểu tại sao cô và Lý Tiểu Vũ ở đây, Giang Nguyên lại có biểu hiện như vậy chứ?

Vẻ mặt của Lý Tiểu Vũ bên cạnh cũng tương tự. Chị Tôn rất tốt, vì sao Nguyên ca ca lại như thế?

Nhìn biểu hiện của hai người, rồi nhìn Tôn Diệu Nguyệt ở bên cạnh, Giang Nguyên đành phải cười khổ, Hai người đã đến rồi, hẳn còn biết phải làm như thế nào? Chỉ có thể nhìn xem nữ ma đầu này muốn làm cái gì mà thôi.

Chỉ cần cô ta không đổi ý. Nhưng cô ta thật sự sẽ không đổi ý chứ? Không thể nào?

– À, ý của anh là tại sao hai người ở đây, chính là trùng hợp. Đã lâu rồi chúng ta không ăn cơm với nhau. Hahah…

Cười gượng hai tiếng, Giang Nguyên chậm rãi bước đến, nhưng vừa đi vừa nhìn vẻ mặt của Tôn Diệu Nguyệt, Giang Nguyên không nhịn được hừ lạnh trong lòng:

– Đúng là mặt dày vô sỉ. Không biết mình bao nhiêu tuổi, lại bắt người ta gọi bằng chị?

Mắng thầm hai câu, nhìn thấy ánh mắt của Tôn Diệu Nguyệt, đột nhiên Giang Nguyên giật thớt trong lòng.

Mặc dù lần nào nhìn thấy cô ta cũng khiến cho hắn phải run sợ, hơn nữa lại còn là Sơn Trường của Cổi

môn, cho nên hẳn mới cảm thấy Tôn Diệu Nguyệt giống như một lão yêu bà. Nhưng bây giờ nhìn lại, dường như tuổi của cô không lớn. Cho dù có thuật dưỡng nhan như thế nào đi chăng nữa, cũng không có khả năng biến một lão yêu bà thành một cô gái hai ba hai bốn tuổi.

– Chẳng lẽ tuổi cô ta không lớn?

Nghĩ như vậy, trong lòng Giang Nguyên lại căng lên. Nếu tuổi của Tôn Diệu Nguyệt không lớn, vậy thì

kinh khủng quá rồi. Hắn còn trẻ, nhưng đã được xem là cao thủ. Còn bà nương này, chẳng lẽ là cao thủ của cao thủ trong truyền thuyết?

Mặc dù rất muốn hỏi bà nương này tu luyện như thế nào, nhưng Giang Nguyên vẫn cố gắng ức chế sự hiếu kỳ của mình, không lộ ra vẻ khiếp sợ trước mặt Tôn Diệu Nguyệt.

– Chậc chậc, Sơn Trường Đại Nhân, cuộc sống này đúng là không tệ nhí. Có trà ngon, có mỹ nữ, còn có soái ca bên cạnh.

Giang Nguyên không chút khách sáo bước đến ngồi xuống, nhìn cái bình trà tử sa bốc ra mùi thơm bốn phía, liền than thở.

Tôn Diệu Nguyệt dường như đối với ngữ khí trào phúng của Giang Nguyên không thèm để ý, tay nâng bình trà rót cho Giang Nguyên một ly

Sau đó nói:

– Miệng đủ thối đấy, cấn thận tôi xé rách miệng. của anh.

– Chà

Mặc dù Sơn Trường Đại Nhân nói ra lời này, nhưng một chút uy h**p cũng không có. Giang Nguyên vội rụt cổ lại, không dám nói tiếp, nâng tách trà lên uống.

Lý Tiểu Vũ và Từ Thanh Linh bên cạnh thấy Giang Nguyên trước giờ chưa sợ ai, đột nhiên lại giống như chuột thấy mèo trước mặt Tôn tỷ tý. Hai người liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy không hiểu. Tôn tỷ tỷ rất tốt, tại sao Giang Nguyên lại sợ như vậy?

– Trà ngon.

Vội vàng nuốt ngụm nước trà xuống, cảm nhận được vị ngọt nơi đầu lưỡi lan xuống cổ, Giang Nguyên không nhịn được phải khen một câu.

– Mặc dù là trà ngon, nhưng không thể so sánh với Thanh Tâm trà của Thiên Y Viện các người.

Nhìn biểu hiện say mê của Giang Nguyên, Tôn Diệu Nguyệt không khỏi hừ một tiếng, ánh mắt hiện lên sự hoài nghỉ. Tiểu tử này vừa nhìn là biết ngày thường không được uống Thanh Tâm trà. Nếu không, cũng không than thở một câu như vậy. Uống thì không được uống nhiều, chẳng lẽ thật sự có thể tặng cho cô nửa cân sao?

Nghe lời nói có chút hàm súc của Sơn Trường Đại Nhân, Giang Nguyên vội vàng cười nói:

– Sơn Trường Đại Nhân yên tâm đi, nhiều nhất là một tuần, tôi sẽ chuẩn bị cho cô nửa cân Thanh Tâm trà, sẽ làm cho cô hài lòng mới thôi.

– Ừm.

Thấy Giang Nguyên nói nhưu không…anh hiểu rồi chứ?

– Hiểu, hiểu….

Đối với lời nói uy h**p của Tôn Diệu Nguyệt, cộng thêm hiện tại còn chưa biết nguyên nhân tại sao cô ta lại gọi Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ đến đây, Giang Nguyên tất nhiên là không dám đi trêu chọc rồi.

Nhìn Giang Nguyên thành thật như thế, Tôn Diệu Nguyệt hài lòng gật đầu, quay sang thấy Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ đang há hốc miệng, cười nói

– Được rồi, Tôn tỷ tỷ mời mọi người đến đây dùng cơm, chính là muốn thương lượng với mọi người một việc.

– Ồ?

Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ nhìn nhau, sau đó tò mò nhìn Tôn tỷ tỷ. Giang Nguyên bên cạnh cũng đang căng tai lên nghe, muốn biết lý do Tôn Diệu Nguyệt gặp mặt Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ.

Dưới ánh mắt chăm chú của ba người, Tôn Diệu Nguyệt cười nói:

– Tôi đến từ một nơi rất thần bí nhưng cường đại, thấy hai người thiên tư thông tuệ, chung quy muốn thu hai người vào làm môn hạ cho tôi. Không biết ý của hai em thế nào?

Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ nghe xong, lại quay sang nhìn nhau. Thu nhận môn hạ?

Trong lúc hai người còn đang mơ hồ, Giang Nguyên mở to mắt, lên tiếng:

– Không được, nhất định không được.

– Không được? Tôi không hỏi anh mà

Tôn Diệu Nguyệt cau mày nhìn Giang Nguyên, lãnh đạm nói.

Bị ánh mắt của Sơn Trường Đại Nhân liếc qua như vậy, Giang Nguyên không khỏi phát lạnh. Cổ môn là tử địch của Thiên Y Viện, hơn nữa Cổ môn làm việc thiện ác chẳng phân biệt, liền nói:

– Sơn Trường Đại Nhân, bây giờ tuổi của hai người bọn họ cũng không còn nhỏ nữa. Đã qua cái tuổi tốt nhất rồi. Tôi thấy cô không cần lo lắng về điều này.

– Cũng đâu cần anh quan tâm. Tôi tự có phương pháp của mình.

Tôn Diệu Nguyệt lãnh đạm nói, sau đó nhìn Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ:

– Thế nào? Vào làm môn hạ cho tôi có rất nhiều chỗ tốt. Ví dụ như hai em sẽ có tài phú và quyền thế mà người bình thường muốn có cũng không được. Còn có được thực lực vô cùng cường đại. Có những thứ này, rất nhiều chuyện mà trước kia hai em muốn làm nhưng không thể làm được, bây giờ có thể dễ dàng mà làm.

Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ nghe xong liền sửng sốt. Hai người rất ít khi tiếp xúc với những điều này, mất một hồi vẫn không hồi phục lại tỉnh thần, nhưng hai người biết rất rõ, vừa rồi Giang Nguyên đã phản đối hai người gia nhập làm môn hạ của Tôn tỷ tỷ.

Cho nên, những thứ hấp dẫn mà Sơn Trường Đại Nhân đưa ra, trước mặt các cô chẳng khác nào bọt biển, không có lực thu hút. Hai người liếc mắt nhìn Giang Nguyên, nhìn thấy ánh mắt của cô, liền đưa ra quyết định, đồng thời lắc đầu:

– Tôn tỷ tỷ, tụi em vẫn còn đang đi học, tạm thời không có suy nghĩ gì khác.

– Ồ?

Nhìn hai người lắc đầu, Tôn Diệu Nguyệt tất nhiên là hiểu được vì sao, lập tức cười nói:

– Tôi nghĩ hai em hẳn là không hiểu khái niệm làm môn hạ của tôi như thế nào, cũng không biết thực lực cường đại là ra sao. Cho nên cũng đừng vội quyết định.

Dứt lời, cô quay sang nhìn Giang Nguyên:

– Giang Nguyên, lần đánh cuộc này anh không tệ, thắng rất đẹp. Cho nên tôi quyết định bỏ qua cho anh lần này.

Nhìn nụ cười của nữ ma đầu, Giang Nguyên chỉ cảm thấy da đầu của mình run lên, nhưng nếu cô đã nói như vậy, hiển nhiên là sẽ không đổi ý.

– Cảm ơn Sơn Trường Đại Nhân.

– Anh không cần phải vội cảm ơn tôi như vậy. Mặc dù tôi nói là bỏ qua cho anh, nhưng tội chết có thể miễn tội sống lại khó tha.

– Sao?

Giang Nguyên còn chưa kịp phản ứng lại, liễn nhìn thấy thân hình của Tôn Diệu Nguyệt lóe lên, tung người bay ra ngoài đình viện, hướng vào Giang Nguyên bên trong, ngoắc tay:

– Nào, chúng ta so chiêu đi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8