Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 109: Đâm đi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:22:10 | Lượt xem: 2

Ánh mắt Giang Nguyên hơi lạnh, nhìn một nửa cái đầu của tên đầu vàng trốn sau lưng Lý Tiểu Vũ. Hắn nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu, nếu không được như trong suy nghĩ…

– Đừng… đừng…

Lý Tiểu Vũ bị ghì chặt cỗ nhìn con dao trong tay Giang Nguyên, ra sức lắc đầu, khóc lóc nói:

~- Anh Nguyên, đừng… – Khóc cái gì? Em đau lòng đến thế sao?

‘Tên đầu vàng siết mạnh cánh tay, hung hăng ghì Lý Tiểu Vũ đang khóc lóc, tức giận quát mắng.

– Dừng tay! Giang Nguyên nhíu mày, lạnh giọng nói.

– Mày đâm đi… mày đâm đi… mày đâm thì tao dừng tay!

Nhìn vẻ tức tối của Giang Nguyên, tên đầu vàng đắc ý cười ha hả nói.

Giang Nguyên hơi nhíu mày, giơ tay hạ dao xuống… – Phập…

Một tiếng cực nhỏ nhưng khiến người ta run rẩy vang lên, con dao đã cắm trên đùi Giang Nguyên.

Nhìn con dao cắm trên đùi Giang Nguyên, tất cả mọi người lần lượt hít một hơi lạnh. Có rất nhiều nữ sinh suýt chút nữa là hôn mê bất tĩnh.

– Tàn nhẫn đấy… Cục trưởng Lý đứng bên mặt không đổi sắc nhìn Giang Nguyên, trong lòng cũng lạnh run, gật đầu thầm khen.

Chỉ có Từ Thanh Linh lúc này bịt chặt miệng, trong mắt đã mờ hơi nước.

Hai mắt Tiểu Vũ nước mắt đã chảy như mưa, nhìn Giang Nguyên khóc không thành tiếng.

Tên đầu vàng sau khi cứng đờ mặt liên ngẩng đầu cười đắc ý.

– Được rồi, anh có thể thả cô ấy ra…

Giang Nguyên thở hắt ra. Mặc dù ban nãy hắn đã tránh né mạch máu lơn gì đó, nhưng loại đau đớn này vân khiến hắn phải nhíu mày.

– Haha… ‘Tên đầu vàng nhìn thấy Lý Tiểu Vũ bị ghì chặt trong †ay còn khóc như lê hoa đái vũ vì Giang Nguyên, vẻ mặt nó oán độc, cười lạnh nói:

– Một dao sao đủ được? Ít nhất phải hai dao… hai dao, tao sẽ thả cô ấy! Haha… 

 Giang Nguyên nghe thấy giọng cười đắc ý độc ác của tên đầu vàng, đôi mắt dần lạnh đi, đưa tay ra giữ chặt con dao trên đùi. Hắn nhìn Lý Tiểu Vũ khóc đến mức hai mắt đỏ ửng, mỉm cười nói:

– Đừng khóc… ngoan… giờ nhắm mắt lại nhé…

– Anh Nguyên…

Lý Tiểu Vũ khóc đến mức th* d*c.

– Ngoan… nghe lời… nhắm mắt lại, cho dù có chuyện gì xảy ra, anh không bảo em mở mắt, em không được mở mắt, hiểu không?

Giang Nguyên cười nhạt, nhìn Lý Tiểu Vũ.

– Ừm ừm…

Lý Tiểu Vũ nhìn thấy nụ cười ấm áp của Giang Nguyên, cô vừa khóc vừa cuống quít gật đầu, sau đó ngoan ngoãn nhắm hai mắt.

Nhìn thấy cảnh này, không ít nữ sinh xung quanh cũng bắt đầu che miệng, đôi mắt ngấn lệ ngã vào lòng bạn trai nghẹn ngào. Còn một vài nam sinh lúc này hai mắt cũng ửng đỏ. Họ không ngờ thầy Giang trẻ tuổi này lại là một người có trách nhiệm như vậy.

~ Tay súng bản tỉa khi nào đến?

Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Cục trưởng Lý hơi tái, quay đầu nhìn viên cảnh sát bên cạnh hỏi. 

– Cục cảnh sát thành phố đã phê chuẩn, có lẽ khoảng mười phút nữa tới…

Viên cảnh sát này vội đáp. – Mười phút?

Cục trưởng Lý nhìn vào trong, nhìn Giang Nguyên, lại nhìn tên đầu vàng đang dí chặt dao trên cổ Lý Tiểu Vũ, khuôn mặt hơi khó coi. Mặc dù tên đầu vàng này rõ ràng đã phát điên, nhưng vẫn rất cẩn thận, rất có tấn công. Nhưng ông cũng không thể trơ mắt nhìn bác sĩ Tiểu Giang lại đâm thêm một dao lên mình. Nếu cứ như vậy, có lẽ cái mũ của mình chẳng cần đội tiếp nữa.

Lập tức, ông thoáng trầm ngâm, sau đó trầm giọng nói:

– Bảo người của chúng ta chuẩn bị đi, tiếp theo người của chúng ta sẽ lên đàm phán, không thể tiếp tục để cậu ấy ở đấy nữa…

– Vâng, cục trưởng…

Cảnh sát bên cạnh gật đầu, sau đó lập tức đi chuẩn bị.

Cục trưởng Lý nhìn cấp dưới rời đi rồi mới nhìn về phía Giang Nguyên ở bền trong. Ông nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Giang Nguyên, trong mắt lóe lên tia phức tạp. Bác sĩ Tiểu Giang này thật sự quá tàn nhẫn, mình nhìn mà toàn thân còn lạnh run. 

– Đâm đi… đâm đi… Nếu không đâm ông đây sẽ không khách sao đâu…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8