Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 114: Để lạnh không ngon đâu

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:22:15 | Lượt xem: 2

Giang Nguyên tập Ngũ Cầm Hí ở Đại học Đông Nguyên nửa tiếng rồi tiện thể mua bữa sáng dọc đường. Về tới nơi hẳn phát hiện y tá Tiểu Lệ đã đến sớm hơn bình thường nửa tiếng, đang chờ trước cửa phòng khám.

– Tiểu Lệ, sao hôm nay cô đến sớm vậy? Giang Nguyên đi đến, vừa mở cửa vừa cười nói.

– Bác sĩ Giang… Hôm qua nhà tôi hầm canh gà, tôi nhớ hôm qua anh bị thương, chảy rất nhiều máu, nên tôi đem tới cho anh tẩm bổ…

Tiểu Lệ có chút ngượng ngùng đưa cái bình giữ nhiệt trong tay lên, nói.

Nghe thấy những lời này, vẻ mặt Giang Nguyên hơi cứng lại, nhìn bộ đồ thể thao mình đang mặc, lập tức vội vàng mở cửa, sau đó nhận bình giữ nhiệt trong tay Tiểu Lệ, bước chân chậm lại, cười khan nói:

– Cảm ơn Tiểu Lệ, cô thật có lòng… Xem ra hôm nay tôi có lộc ăn rồi!

– Bác sĩ Giang đừng khách sáo với tôi…

Vẻ mặt Tiểu Lệ đỏ bừng đi vào phòng khám, vui mừng nói:

– Bác sĩ Giang uống nhanh đi… Để lạnh không ngon đâu!

– Được được… Vậy tôi lên trên ăn, Tiểu Lệ trông chừng giúp tôi nhé…

Giang Nguyên vội vàng gật đầu, sau đó giả vờ cẩn thận lên lầu, thầm nghĩ:

– Nguy hiểm thật, Tiểu Lệ không để ý người mình toàn là mồ hôi, phải mau tắm rửa thay đồ thôi!

Giang Nguyên nhanh tay nhanh chân đi tắm rửa. Có điều, lúc thay quần áo Giang Nguyên hơi rối rắm. Hắn chỉ có hai cái quần, kết quả hôm qua đã bị rách một cái. Xem ra có thời gian hắn phải đi mua thêm quần mới được. Hắn cầm chiếc quần cuối cùng mặc vào, tiện thể uống hết canh gà trong ly giữ nhiệt rồi vội vàng lau miệng rửa ly giữ nhiệt đem xuống.

~ Tiểu Lệ, ngon quá… cảm ơn nhé… Giang Nguyên mỉm cười trả ly giữ nhiệt cho Tiểu Lệ.

Tiểu Lệ nhìn ly giữ nhiệt trống trơn, vui mừng cười nói:

– Đừng khách sáo… Nếu ngon, ngày mai tôi lại đem cho anh…

– Á.. không cần không cần… Tôi là đàn ông, thể chất rất tốt, khôi phục rất nhanh, không cần phiền toái như vậy… không cần phiền toái như vậy…

Vẻ mặt Giang Nguyên cứng đờ, vội vàng lắc đầu khiến Tiểu Lệ thất vọng. 

Rất nhanh, người trong phòng khám lục tục đến làm. Giang Nguyên cũng bị Hồ lão y sư gọi vào phòng làm việc.

Giang Nguyên hơi nghi hoặc đi theo sau Hồ lão y sư vào phòng làm

Hồ lão y sư cười nhìn Giang Nguyên nói: – Vết thương đỡ nhiều chưa?

– Đỡ nhiều rồi ạ, bác sĩ Lý may rất tốt, trên cơ bản là không còn đau nữa…

Giang Nguyên vội vàng cười nói.

– Uh…Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Bản thân con cũng phải cẩn thận một chút, đừng làm rách miệng vết thương…

Hồ lão y sư cẩn thận dặn dò, sau đó mỉm cười lấy từ trong ngăn kéo một cái hộp, đưa sang nói:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8