Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 130: Bọn họ đến rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:22:30 | Lượt xem: 2

Tuyên Tử Nguyệt dùng điện thoại di động của Giang Nguyên gọi ra ngoài, đơn giản nói qua tình huống một chút, sau đó nói địa chỉ của phòng khám rồi trả điện thoại cho Giang Nguyên.

Nghe Tuyên Tử Nguyệt nói chuyện, Giang Nguyên một chút cũng không cảm thấy kỳ lạ. Nếu Tuyên Tử Nguyệt có thể là Hội phó hội sinh viên, hơn nữa bản thân lại mạnh như vậy, cộng thêm những gì mà Tiền Lập Nguyên nói về cô khi nãy, Giang Nguyên hiển nhiên là không có ý kiến khi để cho Tuyên Tử Nguyệt xử lý.

Bằng không ngày hôm trước hắn giết một người, ngày hôm sau lại g**t ch*t một người, sẽ làm cho Cục trưởng Lý đau đầu.

Bây giờ Giang Nguyên nghĩ đến là, không biết khi nào người của Tuyên Tử Nguyệt mới chạy đến. Dù sao phòng khám cũng bị đánh tan tành. Muốn dọn dẹp cũng

phải hao tâm tổn sức.

– Tiền lương của anh cũng cao nhỉ? Có thể mua được loại điện thoại đó.

Tuyên Tử Nguyệt nhìn Giang Nguyên, giọng nói có chút quái dị:

– Đãi ngộ phòng khám của anh tốt như vậy sao? Giang Nguyên gãi đầu cười nói:

– Không có. Tiền lương cộng thưởng của tôi không mua nổi chiếc điện thoại này. Kỳ thật đây là do người ta tặng.

– Tặng? Người nào tốt như vậy mà tặng điện thoại cho anh? Con gái à?

Tuyên Tử Nguyệt tò mò hỏi, sau đó nhìn chằm chằm b* ng*c lộ ra ngoài cái chăn của Giang Nguyên, thâm nghĩ tên tiểu tử này rất đẹp trai, dáng người lại không tệ, hẳn rất được con gái thích.

Giang Nguyên cười khổ lắc đầu.

Thấy biểu hiện của Giang Nguyên, lại nhớ đến cái điện thoại sang trọng, Tuyên Tử Nguyệt đột nhiên hiện lên thần sắc cổ quái, nhìn Giang Nguyên nói:

– Chẳng lẽ anh được phú bà bao nuôi?

Nghe Tuyên Tử Nguyệt nói, Giang Nguyên ngẩng đầu nhìn lên gương mặt tò mò của Tuyên Tử Nguyệt, buồn bực đáp lại:

– Chẳng lẽ cô cho rằng tôi nghèo đến mức phải bán thân sao? Một tháng ít nhiều tôi cũng thu được ba bốn ngàn đồng mà.

– Haha, nói đùa thôi, nói đùa thôi.

Nhìn vẻ mặt buồn bực của Giang Nguyên, Tuyên Tử Nguyệt mỉm cười nói.

Nhìn Tuyên Tử Nguyệt cười, Giang Nguyên ngẩn cả người, nhưng rất nhanh khôi phục lại: 

– Vừa rồi cô cười rất đẹp, không mang đến cho người †a cảm giác lạnh lùng như bình thường.

Nghe Giang Nguyên nói, Tuyên Tử Nguyệt sửng sốt, sau đó lại bật cười.

Trời càng lúc càng về khuya. Mới vừa trải qua một trận đánh, nhưng hai người lại không buồn ngủ, tùy ý nói chuyện với nhau.

Khi Tuyên Tử Nguyệt hỏi Giang Nguyên vết thương hôm trước, Giang Nguyên chỉ trả lời qua loa là vết thương không sâu, tiêm thuốc cộng uống thuốc là vết thương khép lại. Cho nên mới cảm thấy không đau.

Tuyên Tử Nguyệt cũng không hỏi nhiều. Chờ trong đầu vang lên thanh âm đã chữa trị xong cho chủ thể, tiêu hao 50% năng lượng, điện thoại Giang Nguyên liền vang lên.

Nhìn số điện thoại hiện lên trên màn hình, xác nhận không phải là của Chủ nhiệm Lý, hắn liền đưa cho Tuyên

Tử Nguyệt.

Tiếp nhận điện thoại, nói hai câu, Tuyên Tử Nguyệt nói với Giang Nguyên:

– Bọn họ đến rồi. Anh còn sức để mở cửa không?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8