Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 131: vất vả cho mọi người rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:22:31 | Lượt xem: 3

Ngoài cửa đậu một chiếc xe tương đối lớn, còn có thêm một chiếc xe cứu thương. Sáu cô gái cùng với hai người phụ nữ trung niên đang đứng ngoài cửa, thấy Giang Nguyên mở cửa, một người phụ nữ cung kính gật đầu với Giang Nguyên:

~ Xin chào, bác sĩ Giang, vất vả cho cậu rồi. Giang Nguyên mỉm cười tránh sang một bên: – Không cần khách sáo.

Mọi người bước vào. Hai người phụ nữ trung niên cùng với hai cô gái nâng cáng cứu thương đi theo đằng sau Giang Nguyên bước vào phòng khám bệnh. Bốn cô gái còn lại cầm máy ảnh chụp Tiền Lập Nguyên nằm trên mặt đất, sau đó đưa thi thể của Tiên Lập Nguyên ra ngoài.

Người phụ nữ trung niên còn lại cẩn thận kiểm tra cho Tuyên Tử Nguyệt một chút, sau đó mới thở phào. nhẹ nhõm, cùng với một cô gái khác nâng Tuyên Tử Nguyệt lên cáng cứu thương.

Nằm trên cáng, Tuyên Tử Nguyệt mỉm cười nói với Giang Nguyên:

– Giang Nguyên, hôm nay thật sự làm phiền anh quá. Lần sau gặp mặt sẽ cảm ơn anh sau.

Giang Nguyên nhún vai, sau đó cười nói:

– Không thành vấn đề. Nhớ kỹ, sau khi trở về phải kiểm tra lại một chút. 

Mặc dù biết người phụ nữ trung niên kia cũng là người trong nghề, nhưng Giang Nguyên vẫn phải dặn dò một câu.

~ Được.

Tuyên Tử Nguyệt gật đầu, sau đó nhìn Giang Nguyên lần nữa, thấy tinh thần của hắn vẫn rất tốt, ánh mắt không khỏi hiện lên sự ngạc nhiên. Ban đầu cô thấy toàn thân Giang Nguyên đầy máu, nói chuyện cũng không còn sức. Bây giờ mới qua được hai ba tiếng, ngoại trừ vết máu là vẫn như cũ, trên người hoàn toàn không còn vết thương nào cả.

Liếc mắt nhìn Giang Nguyên một cái, Tuyên Tử. Nguyệt cũng không hỏi gì thêm, cười nói:

~ Vất vả cho anh rồi. Anh cũng nên nghỉ ngơi sớm đi. ‘Yên tâm đi, trước khi trời sáng, bọn họ sẽ tận lực dọn dẹp lại chỗ này như cũ.

Tiễn Tuyên Tử Nguyệt ra cửa, nhìn cô được đưa lên xe cứu thương. Sau khi rời đi, hắn mới để ý đến sáu cô gái đang bận rộn bên trong đại sảnh.

Hai người trong đó dùng một loại bột phấn màu trắng rảy lên vết máu. Chỉ vài giây sau, bột phấn biến thành màu đen, rồi nhẹ nhàng dùng chổi đảo qua một lần, mặt đất liền trở nên sạch sẽ, một chút mùi máu tươi cũng không có.

Bốn người còn lại sắp xếp lại các lọ thuốc như cũ, động tác vô cùng lưu loát. 

Giang Nguyên cảm thấy hơi mệt, liền nói với bốn người:

– Vất vả cho bốn vị rồi.

Nghe Giang Nguyên nói, một người trong đó lên tiếng:

– Nào có chứ. Chúng tôi thật sự đã mang đến phiền toái cho bác sĩ Giang. Anh hãy nghỉ ngơi trước đi. Chúng †ôi sẽ cố gắng làm cho chỗ này như cũ.

– Vâng, vất vả cho mọi người rồi.

Nhìn động tác của bốn người, hắn biết cả bốn đều là chuyên gia trong việc tẩy rửa dấu vết, nên cũng không quấy rầy, lên lầu tắm rửa rồi lên giường nghỉ ngơi.

Giang Nguyên nằm lên giường, rất nhanh ngủ say.

– Chủ thể đã bắt đầu hôn mê, phân tích năng lượng tinh thần bắt đầu. Bởi vì năng lượng tiêu hao vượt quá 50%, tạm dừng phân tích năng lượng tỉnh thần, triệu tập những hình ảnh có liên quan phát ra.

‘Từ khi tin tức này truyền đến, trước mắt Giang Nguyên chợt sáng lên, sau đó xuất hiện bên trong căn phòng khám bệnh quen thuộc, nhưng không có giọng nói của tổ sư gia, chỉ có cảnh tượng tổ sư gia đang chẩn bệnh cho người khác. Giang Nguyên có thể nghe được cũng như cảm giác được tổ sư gia đang hỏi thăm tình huống bệnh nhân, còn có hành động bắt mạch. 

Sau đó, tổ sư gia bắt đầu kê đơn. Nhưng hắn bây giờ khác với lúc trước. Lúc trước hắn luôn có cảm giác mơ mơ màng màng, nhưng bây giờ thì lại rất thanh tỉnh, nhìn rất rõ cảnh tượng trước mặt. Mặc dù có chút không quen, nhưng Giang Nguyên lại cảm thấy chẳng có gì là không được.

~ Nhân sâm, bạch thuật, phục linh, cam thảo.

Giang Nguyên kinh ngạc nhìn tổ sư gia kê đơn thuốc. cho người ta, dùng những loại thuốc đơn giản vô cùng. Người bệnh bị khí hư vô lực nhưng ông lại chỉ kê có bốn vị thuốc, phân lượng cũng không nhiều, sau đó đưa cho người bệnh đi hốt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8