Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 164: Đến Hoa Thiên

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:27:16 | Lượt xem: 1

 Giang Nguyên ở bên cạnh nhìn thấy, chỉ cảm thấy th*n d*** của mình nóng vô cùng. 

Ban đầu hắn chỉ cảm thấy chân cô bé này rất xinh đẹp, bây giờ cô mặc quần áo, Giang Nguyên mới phát hiện đâu chỉ là đẹp. Nó vừa dài vừa thon, hơn nữa khi cúi xuống lấy áo khoác, vừa lúc cổ áo thun lộ ra trước mặt Giang Nguyên. b* ng*c trắng nõn bên trong lớp áo chỉ sợ còn muốn to hơn mấy cô gái ngoại quốc mà Giang Nguyên từng gặp.

– Mẹ kiếp, khó trách Chương Phách Vương cho dù cưỡng ép bắt người cũng muốn bắt cô bé này về. Thật sự là rất câu người.

Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, cẩn thận nghiêng người sang một bên, tránh đi cái quần bò của hản đang đội lên một chút.

Cũng may mà động tác của cô gái rất nhanh, sau đó thuận tay cầm cái ba lô trên mặt đất lên. Khi đến bên cạnh Chương Phách Vương, liền hung hăng đạp cho ông †a một cái.

– Không nghĩ đến cô gái này lại mạnh mẽ như vậy.

Giang Nguyên mở to mắt, thầm khen một câu.

– Chúng ta có cần báo cảnh sát không?

Sau khi đạp cho Chương Phách Vương một cái, cô gái mới ngẩng đầu lên nhìn Giang Nguyên.

– Thế cô nghĩ sao?

Nhìn cô gái rất nhanh đã khôi phục lại sự trấn định,Giang Nguyên cũng âm thầm bội phục. Sau đó cố ý chỉ vào khẩu trang và mũ của mình, cười nói: – Chúng ta thoát ra khỏi chỗ này rồi nói. – Cứ như vậy mà bỏ qua tên vương bát đản đó sao? Cô gái chân dài có chút bất mãn.

Giang Nguyên cười khổ một tiếng. Bà cô của tôi ơi, †âm địa của cô nhỏ nhen quá đấy. Đành phải nói:

– Đi thôi, cổ của ông ta đã bị gãy, cho dù không chết thì cũng bị liệt.

– Được rồi, đi thôi.

Cô gái ôm lấy cánh tay Giang Nguyên, xoay người rời đi.

Giang Nguyên bất ngờ trước cử chỉ của cô gái. Lá gan của cô cũng khá lớn, khó trách lại có dũng khí một mình đến đây tìm bạn học.

– Này nhỏ giọng thôi, bên ngoài còn có người.

Giang Nguyên cẩn thận đẩy cửa nhìn ra ngoài, thoáng thở phào nhẹ nhõm. Xem ra cách âm của căn hầm này không tệ. Nếu không, hắn muốn mang theo cô gái này đúng là không tiện.

Bước đến trước cửa căn lầu, Giang Nguyên nhìn một chút. Bên trong vẫn còn đánh bài, còn căn phòng bên cạnh “trận chiến” vẫn chưa xong.

Giang Nguyên vẫy tay với cô gái. Hai người lén lút chạy ra.

Sau khi cẩn thận mở cánh cửa sân, hai người bước ra, Giang Nguyên cẩn thận đóng cánh cửa lại rồi hai người chạy vù đi.

– Chúng ta đi đâu đây? Không đón xe sao? Cô gái kéo cánh tay Giang Nguyên, nghỉ hoặc hỏi.

– Đón xe cái đầu đấy? Ở chỗ này mà đón xe sao? Nếu cảnh sát tra ra được, hai người chúng ta chẳng ai chạy thoát đâu.

Giang Nguyên hừ lạnh nói. – Được rồi, được rồi.

Thấy Giang Nguyên lớn giọng nói, cô gái vội vàng sửa chữa lại.

Dẫn cô gái đi được một đoạn, Giang Nguyên mới đưa tay tháo bao tay và khẩu trang xuống, tiện tay ném vào con sông bên cạnh rồi kéo cái mũ sụp xuống che khuất gương mặt. Sau khi xác nhận cô gái không nhìn thấy rõ dung mạo của mình, hắn nói:

– Được rồi, cô muốn đi đâu? Ở chỗ này có thể đón được xe, nhưng tốt nhất là nên quay về Yên Kinh. Nếu còn ở lại, không biết sự việc sẽ còn náo đến cỡ nào. 

– Muốn về cũng phải ngày mai cơ. Bây giờ làm gì còn chuyến bay.

Cô gái chu cái miệng, bất mãn nói. Giang Nguyên nhún vai:

– Vậy cô tìm khách sạn ở tạm đi. Sáng mai nhanh chóng quay về.

– Không được, đến đây không có người quen. Anh lại vừa cứu tôi, vậy hãy tìm giúp tôi một chỗ.

Cô gái lắc đầu nói.

– Không phải cô đến đây thăm bạn sao?

Nhìn cô gái, Giang Nguyên bất đắc dĩ nói.

– Tôi biết tìm bạn của mình ở chỗ nào? Tôi muốn tạo bất ngờ cho cô ấy nên không nói cho cô ấy biết tôi đến. Hơn nữa, ngày mai tôi phải trở về sớm, không phải là không nên báo cho cô ấy biết sao? Nếu không, khẳng định cô ấy sẽ cảm thấy rất kỳ quái.

Cô gái ôm lấy cánh tay Giang Nguyên, nói:

– Nếu anh đã cứu tôi rồi thì hãy cứu cho trót.

Cảm nhận được sự mềm mại truyền đến cánh tay, Giang Nguyên bất đắc dĩ, đành phải gật đâu:

– Được rồi, để tôi tìm cho cô một khách sạn, sáng mai cô hãy rời đi nhé.

Sau đó hắn đón một chiếc xe, nói với tài xế:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8