Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 165: Tại sao chuyện tốt như vậy lại không đến lượt mình

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:27:17 | Lượt xem: 2

– Toi rồi, toi rồi. Mình bị cô gái này dây dưa, nên quên mất thời gian.

Cảm nhận cơn buồn ngủ kéo đến, Giang Nguyên cả kinh, bất đắc dĩ nói.

Cũng không còn cách nào khác, Giang Nguyên đành phải ngồi trong xe, mạnh mẽ chống lại cơn buôn ngủ, hy vọng có thể qua được vài giây.

Nhưng cô gái bên cạnh dường như không buông tha cho hắn, vừa ôm chặt cánh tay của hắn, vừa hưng phấn nói:

– Vừa rồi anh thật là lợi hại.

Giang Nguyên đang bận chống cự lại cơn buồn ngủ, nào có tâm trạng trả lời, chỉ ừ một tiếng.

Cô gái phát hiện Giang Nguyên có chút không ổn, thấy hắn thỉnh thoảng cứ gục đầu xuống, không khỏi ngạc nhiên:

– Anh làm sao vậy? Không phải chứ? Giờ này mà ngủ?

-Ừm.

Giang Nguyên đang mơ màng, chỉ biết gật đâu đáp lại, nào có thể trả lời, chỉ hy vọng cô nàng này nói chuyện với hẳn nhiều hơn, để cho hắn có thể kiên trì được năm phút. Nếu không, cứ như vầy mà ngủ thiếp đi thì biết làm thế nào cho phải. 

Nhưng cô gái hiển nhiên là không biết suy nghĩ trong đầu Giang Nguyên, cứ nắm tay hắn thật chặt. Thấy Giang Nguyên buồn ngủ thật sự, cũng hảo tâm nói:

– Thôi anh cứ dựa vào tôi mà ngủ. Đến khách sạn tôi gọi anh dậy.

Giang Nguyên cảm thấy đầu mình dựa vào vai cô gái, mũi ngửi được mùi thơm thoang thoảng, còn có hoàn cảnh yên tĩnh xung quanh, đầu óc nhất thời chìm vào giấc ngủ.

– Chủ thể tiến vào trạng thái hôn mê. Hấp thu phân tích năng lượng tinh thân khởi động, Ngũ Cầm Vận Khí Pháp bắt đầu.

Trong lúc mơ màng, Giang Nguyên nghe được câu nói này, sau đó hoàn toàn mất đi tri giác.

– Âm Dương giả, thiên địa chỉ đạo dã, vạn vật chỉ kỷ cương, biến hóa chỉ phụ mẫu, Sinh sát chỉ bản thủy, Thần minh chỉ phủ dã, Trị bệnh tất cầu kỳ bản (Âm Dương là quy luật của trời đất, cương kỷ của vạn vật, nguồn gốc của mọi biến hóa, Căn cội của sự sinh trưởng. và hủy diệt, là kho tàng chứa đựng thần minh, trị bệnh phải †ìm rõ căn bản của bệnh)

Một thanh âm già nua vang lên trong đầu Giang Nguyên. Vị trí tam tấc dưới rốn, bên trong huyệt Khí Hải, một luồng nhiệt khí bốc lên.

Kinh mạch toàn thân cũng xuất hiện một làn khói lờ mờ.  

Khí tức bắt đầu chậm lại, tràn ngập toàn thân, chậm rãi sinh sôi, đân dần dung nhập vào trong kinh mạch.

Khi luồng khí tức này dung nhập quanh thân, khí tức trong các huyệt vị kinh mạch cũng bắt đầu vận hành.

Lúc này, hình xăm trên vai Giang Nguyên lại một lần nữa chớp động, giống như nhanh hơn.

Cô gái được Giang Nguyên dựa vào, chỉ cảm thấy toàn thân Giang Nguyên rất ấm, cảm giác rất thoải mái, không khỏi kéo Giang Nguyên xích lại thêm vài phần.

Khách sạn Hoa Thiên ở khu Hà Đồng. Chiếc xe đi nửa tiếng mới đến cửa khách sạn. Nhân viên phục vụ rất ân cần mở cửa xe cho cô gái.

Sau khi trả tiền taxi, thấy Giang Nguyên vẫn còn gục vào vai mình không nhúc nhích, cô gái nhẹ nhàng gọi hai tiếng, thấy không có phản ứng gì, liền gọi nhân viên phục. vụ:

– Anh có thể giúp tôi một chút không?

Nhân viên phục vụ dìu Giang Nguyên đi đăng sau cô gái, vừa đi vừa nhìn cặp đùi thon dài, trong lòng tràn đầy đố hận:

– Mình thấy đàn ông mang phụ nữ bị hôn mê đi thuê phòng không ít. Nhưng đây là lần đầu tiên thấy phụ nữ mang đàn ông bị hôn mê đi thuê phòng. Tên tiểu tử này sao mà diễm phúc như vậy chứ? 

– Được rồi, làm phiền anh thêm chút nữa, phiền anh đưa anh ấy lên lầu giúp tôi.

Nghe giọng nói nhẹ nhàng của cô gái, nhân viên phục vụ không khỏi rung động trong lòng, không ngừng gật đầu:

– Vâng, không thành vấn đề.

Cô gái làm thủ tục thuê phòng xong, sau đó nhìn nhân viên phục vụ đặt Giang Nguyên lên ghế salon, vẫy tay gọi.

Vốn nhân viên phục vụ còn chút tức giận, nhưng nhìn thấy gương mặt tươi cười của cô gái, chỉ cảm thấy toàn thân như có khí lực, dùng sức đưa Giang Nguyên về phía thang máy.

– Anh bạn, sao anh nặng quá vậy?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8