Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 187: Tôi ở huyện Lưu Hà

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:27:39 | Lượt xem: 2

Á…

Hồ lão y sư nghe thấy cũng sửng sốt, sau đó cười, lắc đầu thở dài nói:

– Cái thằng nhóc con, mỗi tháng mới kiếm được có chút tiền, không để giành lấy vợ, xài tiền cũng hào phóng đấy nhỉ…

– Được rồi, mau đến làm việc đi. Tí nữa thầy bảo lão. Hoàng chuyển sang sổ của phòng khám… Con làm việc. tốt rồi, sao còn bắt con chịu khoản tiền này được…

Hồ lão y sư vội vàng cười ngoäc tay nói. Giang Nguyên nghe Hồ lão y sư nói vậy cũng đành gật đầu đồng ý, vội vàng quay lại khám bệnh cho bệnh nhân.

– Hai thầy trò đều là người tốt… nhân nghĩa. 

Mọi người nghe thấy đoạn đối đáp của hai người đều lần lượt cảm thán. Chuyện vừa chữa bệnh cứu người, vừa trả lại tiền thuốc cho bệnh nhân bây giờ thật sự rất hiếm thấy.

Đúng như Giang Nguyên đã dự liệu, ba thầy trò bận rộn đến mười hai giờ rưỡi mới khám xong cho tất cả bệnh nhân. Đến giờ ăn trưa, Giang Nguyên đã rất đói bụng.

Có điều sau khi hắn ngồi lên bàn ăn ăn hết hai chén, sắc mặt hắn lại trở nên cổ quái. Bình thường hắn ăn cơm một bữa hai bát đã tàm tạm rồi, nhưng hôm nay… giống như bữa sáng, hai bát cơm này cùng lắm chỉ no được bốn năm mươi phần trăm.

Không có cách nào khác, Giang Nguyên đành phải đi bới thêm chén nữa. Chị Lưu thấy Giang Nguyên bới thêm chén nữa liền cười nói:

– Hôm nay bác sĩ Giang mệt quá, ngay cả cơm cũng ăn nhiều thêm bát nữa!

Nghe vậy, tất cả mọi người đều cười ha hả. Vẻ mặt Giang Nguyên bất đắc dĩ, sau đó cười nói: – Hôm nay sợ là phải ăn nhiều thêm hai bát mới đủ ạ.

– Ôi… Ca phẫu thuật bác sĩ Giang làm hôm nay, đừng nói hai bát, bốn bát cũng được!

Bác sĩ Lý ngồi cạnh cười ha hả nói. 

Kết quả đến lúc Giang Nguyên thật sự bưng bát đi xúc bát cơm thứ tư, cạo sạch đáy nồi, mọi người mới hơi choáng váng…

Hôm nay bác sĩ Giang sao ăn khỏe thế. Bát của phòng khám không hề nhỏ, bình thường các nữ y tá bác sĩ ăn một bát là đã đủ no. Các bác sĩ nam thường cũng chỉ ăn hai bát. Một bữa ăn bốn bát thật sự hiếm thấy trong lịch sử của phòng khám.

Nhưng mọi người chỉ hơi nhìn sững chứ không nói gì. Chỉ có Hồ lão y sư vỗ vai Giang Nguyên nói:

– Không sai… đàn ông phải ăn nhiều một chút mới có sức khỏe chứt

Vừa nói xong, còn quay sang dặn dò dì La giúp việc bên cạnh:

– Chị La… Tối chị nấu thêm nửa lon gọi nửa nhé. Đừng để Tiểu Giang của chúng ta bị đói!

-A… được ạt

Dì La đứng bên cười tủm tỉm đồng ý, nói:

– Trong Tiểu Giang của chúng ta trắng trẻo quá. Con trai gầy yếu quá không được. Đàn ông nông thôn chúng †a phải ăn cho khỏe mới làm được việc!

Dì La đáng thương còn nói là Giang Nguyên gầy yếu, câu này nếu để cho những vong hồn uổng mạng dưới dao của Giang Nguyên mấy năm nay nghe được chắc sẽ đau đớn khóc rống lên mất.

Giang Nguyên chỉ vừa cười cười gật đầu vừa ăn uống, không để ý đến mấy lời này… Mình cứ lấp đầy bụng mình trước rồi nói sau. Chiều nay nấu thêm nửa lon gạo nữa thì tối mình không phải cạo sạch đáy nồi nữa rồi.

Giữa trưa nghỉ ngơi một lát, gần hai giờ, Giang Nguyên lại bưng ly nước của mình, kẹp theo quyển sách đến Đại học Đông Nguyên giảng bài.

Hôm nay lại có tiết Trung y chuyên sâu của năm tư, giờ Hồ lão y sư đã yên tâm giao hết cho hẳn, ngay cả đến lộ mặt một chút cũng lười. Hồ lão y sư biết, đám sinh viên này đều thích nghe Giang Nguyên giảng. Giang Nguyên giảng bài cũng nhanh hơn ông, ông cũng lười đi ganh đua với hắn.

Mỗi tuần năm tư chỉ có một tiết, đây là tiết đầu tiên Giang Nguyên giảng bài cho năm tư sau đợt bị thương ở đùi lần trước.

Giang Nguyên vừa bước vào giảng đường đã thấy vô số ánh mắt nhìn về phía mình. Giang Nguyên nhìn nhìn, vân là mấy sinh viên trông tương đối quen mặt, trong đó dĩ nhiên có cả Từ Thanh Linh và Trương Du Chính.

Giang Nguyên thấy hai người này ngồi cạnh nhau trong lòng đột nhiên cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên cảm giác khó chịu này nhanh chóng biến mất sau khi hắn nở nụ cười mỉm, sau đó hắn quay sang gật đầu với hai người. 

Mặc dù trong lòng Trương Du Chính cũng không thích Giang Nguyên nhưng cũng vội vàng cười gật đầu. Chỉ có Từ Thanh Linh là nhìn Giang Nguyên với ánh mắt hơi kỳ quái, dường như có thêm chút u oán. Sau khi cô nhìn thấy Giang Nguyên bước đi không có gì khác lạ, ánh mắt mới thoáng bình thường hơn một chút.

– Thầy Giang… thầy không sao chứ?

Giang Nguyên đi đến trước hàng ghế đầu, có rất nhiều sinh viên vây quanh Giang Nguyên ân cần hỏi thăm.

Giang Nguyên nhìn một chút, đây đều là những sinh viên tương đối hoạt bát trong các tiết học trước. Còn có cả Vương Ngọc Linh lần trước xin mình số điện thoại, rồi cả vài sinh viên tương đối quen.

Hắn lập tức cười cười nói:

– Cảm ơn mọi người đã quan tâm… Chân tôi khỏi rồi!

– Ö… khỏi nhanh thế ạ!

Nghe thấy Giang Nguyên nói vậy, trên mặt các sinh viên thoáng lộ vẻ ngạc nhiên.

– Thầy Giang… Đao đó của thầy hôm ấy siêu quá, em thấy thầy chẳng thèm ngắn, một dao bay thẳng qua chính giữa mi tâm luôn…. Đúng là quá đẹp trai

Một sinh viên tương đối đẹp trai vui vẻ nói. 

Chàng nam sinh này Giang Nguyên cũng biết, tên Triệu Vân Cường, hắn liền mỉm cười giải thích:

– Khi còn bé tôi khá ham chơi, thường vào trong núi bắn chim với người lớn, từng dùng súng bắn thỏ, heo rừng, sau đó thấy súng dùng phiền phức nên đã thử luyện dao… Dần dần kỹ thuật cũng khá chuẩn!

– A… Thầy Giang còn đi săn nữa à…

Triệu Vân Cường kinh ngạc nói:

– Thầy Giang, thầy là người ở đâu vậy?

– Tôi ở huyện Lưu Hà…

Giang Nguyên không giấu diếm những chuyện này, mỉm cười nói.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8