Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 40: Gặp lại

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:12:40 | Lượt xem: 2

Trong lúc Giang Nguyên đang mơ màng, đột nhiên cảm giác Phù mạch lục tượng như chuyển đổi. Tiếng ca già nua đều đem mỗi chứng bệnh của mạch tượng giảng giải qua một lần, khiến cho Giang Nguyên có cảm giác da gà nổi hết cả lên.

Nhưng cũng may, bài ca này không duy trì quá lâu, sau đó lại chuyển qua một bài ca khác.

– Mạch Hồng: Mạch Hồng là dương trong dương, mạch tới cuồn cuộn như sóng vỗ dưới ngón tay, khi đến mạch lớn, lúc đi mạch kém dần. Mạch Hồng to mà thực, nhấc tay lên hoặc ấn xuống đều có lực.

Ngay sau đó, thanh âm huyết mạch nhịp nhàng vang lên bên tai Giang Nguyên cùng với đầu ngón tay truyền đến cảm giác thay đổi rất nhỏ, từ nhịp nhàng biến thành rộng lớn.

Cứ như vậy, từng bài hát vang lên trong đầu Giang Nguyên, lặp đi lặp lại khiến Giang Nguyên giống như rơi vào một cảnh giới vô cùng kỳ lạ, tăng cường học tập các loại mạch tượng và các chứng bệnh đại diện cho mạch tượng đó.

Sáng sớm hôm sau, khi Giang Nguyên tỉnh lại, dường như có chút ấn tượng về những gì trong đầu tối hôm qua. Dường như là học về mạch tượng, không khỏi cảm thấy vui mừng. Hän đang sầu khổ về mạch tượng, tưởng rằng không mất một hai năm, rất khó mà phân tích hết. Nhưng nhờ có tổ sư gia, mọi việc cũng đơn giản hơn. 

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên liếc mắt nhìn hình xăm trên cánh tay trái, phát hiện hình xăm rõ hơn vài phần. Bây giờ đã không còn giống như trước, không còn như ẩn như hiện nữa, mà hoàn toàn nổi lên, chỉ là vẫn chưa có gì đặc biệt.

– Không tệ.

Giang Nguyên bây giờ đã ngày càng quen với sự tồn tại của hình xăm này. Hơn nữa, hình xăm dường như đã mang đến cho hẳn sự vui mừng lẫn sợ hãi.

Mặc dù nó đã biểu hiện một chút hiệu ứng về phương diện trung y, nhưng công năng thần kỳ của nó khiến cho Giang Nguyên có chút chờ mong. Dù sao, sau khi về nhà, sức khỏe của hắn cũng có sự tiến bộ không ít. Hắn tin rằng, sau này sẽ có nhiều năng lực đặc biệt sẽ được hắn khai quật ra.

Sau khi đứng dậy mặc quần áo, rửa mặt xong, Giang Nguyên lại xuống lầu, chạy vào con đường nhỏ của trường Đại học Đông Nguyên.

Phù phù phù…

Đối với Ngũ Cầm Hí, Giang Nguyên chỉ cảm thấy hắn tập càng ngày càng lưu loát. Từ sau khi trở về nhà, động tác Ngũ Cầm Hí cũng càng lúc càng nhanh. Bây giờ luyện một tuần lễ, cảm giác so với bằng cả một tháng.

Tứ chỉ lần lượt thay đổi, Giang Nguyên đứng giữa vũng nước đi tới đi lui, thỉnh thoảng giống như hổ duỗi thắt lưng, làm cho các đốt cột sống phát ra thanh âm rắc rắc.

Sau đó lại đánh ra động tác ưu nhã, chậm rãi hành †ẩu.

Chỉ là Giang Nguyên không chú ý đến, một cô gái đang cầm một quyển sách, vừa đi vừa đọc. Ngẩng đầu nhìn thấy Giang Nguyên ở đằng trước, liền chậm rãi dừng bước, sau đó yên tĩnh nhìn động tác của hắn, ánh mắt hiện lên sự tò mò.

– Tiếng xé gió như rồng, hình giống như hổ, tiến bộ thật nhanh. Công phu luyện thể này quả nhiên là hảo công phu, chỉ là còn thiếu chút gì đó.

Một lúc lâu sau, cô gái thở hắt ra, nhìn Giang Nguyên đang lăn lộn như một con gấu dưới đất, mỉm cười rồi xoay người rời đi.

Giang Nguyên luyện xong một hồi, toàn thân đổ đầy mồ hôi. Hắn mặc lại chiếc áo thun, chậm rãi đi theo đoạn đường cũ trở lại phòng khám.

Chỉ là trong lúc Giang Nguyên đang đi, chợt nghe bên tai truyền đến giọng nói có chút quen thuộc:

– Tiểu Nguyên ca ca? Nghe giọng nói có chút không xác định, Giang Nguyên dừng bước, sau đó mỉm cười quay đầu nhìn thoáng qua cô gái xinh đẹp:

– Tiểu Vũ. 

– A, Nguyên ca, thật là anh sao?

Thấy thật sự là Giang Nguyên, gương mặt Tiểu Vũ hiện lên nụ cười, tò mò hỏi:

– Nguyên ca ca, tại sao anh lại đến trường học của tụi em? Chẳng lẽ anh định đi học lại?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8