Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 409: C409: Anh không giết tôi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 03:37:10 | Lượt xem: 2

Không cần nói cũng biết ai hơn ai kém rồi! – Mày đã muốn giết tao thì mày chết trước đi!

Ánh mắt Giang Nguyên lạnh lùng, giống như nhớ lại nửa năm trước. Lúc này vừa đứng ổn, hắn liền lập tức bật tới, phóng về phía kẻ kia.

Người thanh niên tóc cua kia sau một quyền vừa rồi, vốn đã lộ vẻ kinh hãi, giờ lại nghe thấy lời nói lạnh như băng của Giang Nguyên, còn ánh mắt tràn ngập sát khí lạnh lẽo kia, sự sợ hãi trong lòng càng đậm hơn vài phần.

Vốn tưởng rằng cao thủ gì mà Quân thiếu gia nhắc tới chẳng qua chỉ mạnh hơn người bình thường một chút thôi, không ngờ lại đúng là cao thủ hàng thật giá thật, hơn nữa nhìn đối phương có vẻ hơi gầy gò nhưng lực bộc phát ra lớn như thế, rõ ràng là cao thủ nội gia chính tông.

Hơn nữa thực lực của đối phương chẳng những mạnh hơn mình, đồng thời sát ý khiếp người kia của hắn liền lộ rõ đối phương tuyệt đối là cao thủ bách chiến. Điều này khiến gã không nén nổi hận thầm. Nếu biết cao. thủ thế này, cho dù Quân thiếu gia có tăng giá gấp đôi gã cũng không đi.

Chẳng qua lúc này gã cũng hiểu rõ, giờ mà lùi bước đã là chuyện vô ích. Rõ ràng đối phương hiểu ý đồ mình tới, hơn nữa mở miệng muốn lấy mạng mình rồi. Như vậy thì có chạy trốn cũng vô ích.

Gã lập tức quát khẽ một tiếng, cũng cắn răng nhào. tới.

Đối với chiến đấu cận thân, người bình thường tất nhiên kéo lão binh vào sinh ra tử mấy năm như Giang Nguyên nhiều. Cho dù người thanh niên này đã được huấn luyện cực kỳ khắc nghiệt nhưng kinh nghiệm chiến đấu sinh tử sao có thể bằng Giang Nguyên được.

Giang Nguyên không nương tay chút nào, dùng hết sức mình, một quyền đánh tới ầm ầm. Gần đây thực lực hắn tăng vọt, lần đầu dùng hết sức mạnh.

Thanh niên kia đã khôn ra, cũng không dám cứng đối cứng với Giang Nguyên nữa, lách người né tránh, chân phải điểm khẽ, đá về hướng Giang Nguyên.

Nhìn đối phương nhoáng lên, chân sinh gió xoáy, Giang Nguyên cười lạnh lùng, nhấc chân ngăn cản, đồng thời vung quyền đổi hướng, một đòn câu quyền đánh về hướng cằm đối phương.

Đối phương cũng thật không ngờ Giang Nguyên lại tự tin như thế. Mình dùng hết sức đá ra một cước, hắn vội vàng giơ chân đỡ, không ngờ còn có thể phân tâm vung năm đấm.

Chẳng qua ánh mắt gười thanh niên này cũng lộ tia cười lạnh. Giơ chân vung tay thế này, tất nhiên trọng tâm không vững. Chân mình đá mạnh như vậy, hắn chỉ cần thoáng lộ một tia sơ hở là mình có cơ hội rồi.

Hai chân va chạm phát ra một tiếng đập nặng nề. Thân thể hai người đều run nhẹ, nhưng lại không xuất hiện hình huống mà người thanh niên kia nghĩ. Giang Nguyên vẫn đứng vững như cũ, hơn nữa một quyền vung tới vẫn có tiếng gió rít kinh người.

Lúc này sắc mặt thanh niên kia đã tái mét. Thân

hình gã chưa ổn, chỉ có thể hoảng sợ lui về.

Mặc dù chỉ lùi một bước nhưng đối với cao thủ mà nói, đó là mấu chốt để chiếm thế thẳng rồi.

Dù bị đối phương né một quyền nhưng đã chiếm được cơ hội lành lạnh.

nh mắt Giang Nguyên liền lóe lên ý cười

Đối với một người giỏi sát nhân mà nói, bọn họ sẽ không bỏ qua bất cứ một cơ hội nào, hơn nữa cũng sẽ dùng phương pháp đơn giản và tốc độ nhất để giết người.

Mặc dù người thanh niên kia cũng là cao thủ nhưng dù sao thật sự quá ít kinh nghiệm giao chiến sinh tử, cho nên sau khi bị Giang Nguyên tấn công liên tiếp, một quyền liền đấm ầm vào ngực gã.

Đối phương chỉ cảm thấy ngực ngòn ngọt, máu còn chưa phun tới miệng thì tay phải đã cảm thấy đau đớn.

– Á… Phụt…

Giang Nguyên lặng yên lùi lại, đứng ở ngoài mấy mét, lắng lặng nhìn người thanh niên bỗng nhiên khụy xuống mặt đất, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị khó phát hiện ra.

– Khụ khụ khụ… Anh không giết tôi?

Thanh niên vừa phun máu vừa cố dùng tay trái chống xuống mặt đất, giãy dụa ngồi dậy.

Nhìn người thanh niên kia không ngừng trào máu tươi từ miệng, chậm rãi chảy xuống ngực, nhuốm đỏ bộ áo Trung sơn vốn màu đen, Giang Nguyên cười lạnh nhạt, nói:

– Tôi không giết cậu bởi tôi phát hiện ra nếu tôi giết cậu, tôi sẽ rất phiền toái…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8