Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 426: C426: Anh sẽ trở về sớm chứ

Cập nhật lúc: 2026-03-12 03:37:26 | Lượt xem: 3

Sau khi đi ra khỏi nhà họ Dương, trở lại biệt thự, thậm chí Giang Nguyên cũng còn hơi mơ hồ..

Trái tim hắn cũng vẫn hơi hồi hộp, kết quả cứ ngây ngất thế này, Giang Nguyên không cảm thấy mơ hồ cũng khó.

Phải biết rằng tổ bảy người tối cao kia là lãnh đạo. †ầng cao nhất của Hoa Hạ…

Thành viên của Tổ bảy người tối cao, tuy mình có chút giá trị khiến đối phương coi trọng nhưng cũng không cần phải khách sáo tới mức đó chứ.

Cho nên hiện tại trong lòng Giang Nguyên cất giấy nghỉ hoặc rất sâu. Hắn ăn cơm xong, lại uống một ly trà, sau đó liền được tài xế của Dương Vân Dương lái xe chở về biệt thử. Còn Dương Vân Dương thì ở lại, đang ngồi †rong phòng sách của ông lão họ Dương, hai cha con bàn luận gì đó.

~ Vị thầy thuốc Giang này cho dù không phải từ Thiên Y viện thì cũng rất có khả năng có liên quan tới Thiên Y viện…

Ông lão họ Dương nâng chén trà, nhấp một ngụm rồi từ tốn nói: ~ Trừ Thiên Y viện ra, cha không nghĩ ra nơi nào có thể có thầy thuốc trẻ tuổi có năng lực thế này!

– Nhưng thật sự không giống phong cách của Thiên Y viện. Lúc trước danh sách của vị thầy thuốc Thang kia…

Mặc dù Dương Vân Dương biết lời ông lão Dương rất có lý nhưng nhớ lại hành động của thầy thuốc Thang lúc. trước, giờ cũng không khỏi phân vân.

– Con nói cũng có lý. Nhưng cho dù là thế nào.. Một thanh niên đạt cấp thầy thuốc của Thiên Y viện cũng đáng để chúng ta kết giao…

Nhớ tới sau khi mình tiến vào Tổ bảy người tối cao, mỗi khi thành viên đột nhiên gặp bệnh tất gì đó, lúc khẩn cấp phát yêu cầu Thiên Y viện xong, Thiên Y viện phái thành viên cam đoan người đó hoàn toàn khỏe lại, nhưng lúc trả chỉ phí cho Thiên Y viện, ông lão Dương cũng không nén nổi đau lòng.

Tuy rằng cũng không phải quá nhiều, hơn nữa đều chỉ từ ngân sách nhưng phải biết rằng nhà họ Dương vì chữa bệnh cho Dương Vân Dương, mấy năm nay cũng phải tốn kém không biết bao nhiêu công sức cho vị thầy thuốc Thang kia, thậm chí hiện tại còn chưa có đủ.

Lúc này tất nhiên Dương Vân Dương đồng ý gật đầu. Lần này có thể coi ông là người chính thức nhận được lợi ích. Nghĩ tới việc một thời gian nữa ẩn tật của mình có thể khỏi hẳn, sự hưng phấn trong lòng ông khó có thể ức chế, tất nhiên hận không thể cung phụng Giang Nguyên luôn, chứ đâu chỉ có giao hảo không thôi.

Còn về vị phó tổng Trương kia, lúc này sớm đã không còn ở trong mắt hai cha con này nữa. Loại chuyện khác thì có thể nể mặt đối phương vài phần nhưng chuyện liên quan tới vị thầy thuốc Giang này, hai cha con sẽ không tiếc một chút nào…

Mà Giang Nguyên lúc này vẫn tràn đầy nghỉ ngờ, không hiểu chuyện gì xảy ra. Chẳng qua nghĩ tới nghĩ lui, phát hiện ra mình nghĩ không ra, Giang Nguyên liền không suy nghĩ nhiều nữa. Dù sao đối với hắn mà nói, chuyện này chỉ có lợi chứ không có hại.

Tắm rửa xong, hắn trở về phòng sớm, mở TV ra xem một lúc, sau đó lôi di động ra, báo tin cho một số người quan tâm tới mình.

Điện thoại đầu tiên là gọi cho ông nội, chẳng qua cũng không có người nhận, xem ra chắc ông nội đã đóng cửa ra ngoài rồi.

Cuộc điện thoại thứ hai là gọi cho bác sĩ Hồ báo cáo Tình huống gần đây một chút, cũng báo đại khái một thời gian nữa hắn sẽ quay trở về Vân Giang.

– Ồ… Thật sự sắp trở về sao? Vậy thì tốt rồi… Chữa khỏi cho cấp lãnh đạo, con có thể trở về rồi… Đến lúc đó để thầy đón tiếp con…

Nghe thấy Giang Nguyên sắp trở về, bác sĩ Hồ hơi sửng sốt, sau đó cười.

Chẳng qua thoáng chần chừ một chút, sau đó ông liên chậm rãi nói:

– Con trở về cũng tốt…phía bên viện trưởng Bạch báo. †in tới, nói trả lại phần thường hạng nhất cho con… Nếu con muốn, con có thể qua Bệnh viện số 1 làm việc… -Ấy?! Giang Nguyên hơi sửng sốt, sau đó ngạc nhiên nói: – Không phải phần thưởng của con đã bị đổi thành chứng nhận hàng nghề bác sĩ rồi sao? Sao giờ lại trả lại cho con?

– Thằng nhóc ngốc này… Đây không phải là do phó tỉnh trường La ra mặt cho con à?

Thầy thuốc Hồ cười nói:

~ Dù sao cũng không vội, trở về con suy nghĩ kỹ một chút… Bên Bệnh viện số 1 kia con cũng coi như quen biết, hơn nữa con phải biết rằng hiện tại bác sĩ muốn vào Bệnh viện số 1 này cũng cực kỳ khó khăn. Đây cũng coi như là một cơ hội tốt của con…

– Bệnh viện số 1…

Giang Nguyên cười khổ, sau đó cười nói:

– Được rồi… Đến lúc đó tính đi. Dù sao cũng còn một thời gian nữa con mới về!

– Được…vậy chờ con trở về đi!

Thầy thuốc Hồ biết năng lực của đồ đệ này của ông, nếu không phải Bệnh viện số 1 thật sự không phải là một bệnh viện bình thường thì ông cũng không khuyên Giang Nguyên. Nhưng còn Giang Nguyên quyết định như thế nào thì lại là chuyện của chính hắn rồi. Dù sao ông cũng không lo lắng đồ đệ nhỏ này của mình không có cái ăn. Nếu ngay cả lãnh đạo Yên Kinh cũng mời hản chữa bệnh thì biết tiền đồ của đồ đệ nhỏ này của mình tuyệt đối là không thể đoán.

Ngắt điện thoại xong, suy nghĩ một chút, Giang Nguyên liền bấm một dãy số…

– Anh Giang Nguyên… Anh về rồi sao?

Đầu kia có một giọng nói trong trẻo như chuông bạc vang lên, khiến mặt Giang Nguyên cũng hiện lên một tia mỉm cười buông lỏng.

– Còn chưa đâu… Chẳng qua nhanh thôi, ở trường vẫn tốt chứ…

Giang Nguyên mỉm cười nói.

– Vẫn tốt… Chỉ là lâu quá không gặp anh rồi…

Giọng nói trong trẻo bên kia nói khẽ một câu, sau đó hơi ngượng ngùng dừng lại, sau đó vội vàng sửa lại lời nói:

– Anh sẽ trở về sớm chứ?

Nghe thấy giọng nói ngượng ngùng này, Giang Nguyên không nhịn nổi mỉm cười. Trong những cô gái mà mình biết, chỉ có Tiểu Vũ khiến người ta cảm thấy thoải mái nhất, lập tức cười nói:

– Ừừ… Hản là một tuần nữa sẽ về thôi…

– A…vậy thì tốt quá rồi…

Nghe tin Giang Nguyên sắp trở về, Lý Tiểu Vũ vui mừng nở nụ cười nói:

– Chờ anh trở về, em… Em mời anh ăn cơm nhé…

– Muốn mời anh ăn cơm hả… Tốt thôi… Ha ha… Anh nhớ kỹ, trở về sẽ gọi điện cho em!

Giang Nguyên cười đáp…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8