Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 436: C436: Có chuyện gì xin mời mai hãy tới

Cập nhật lúc: 2026-03-12 03:37:36 | Lượt xem: 3

Nhìn thân thể mềm mại xinh đẹp tuyệt trân đang đổ về hướng mình, trên mặt Giang Nguyên lộ một tia bất đắc dĩ và đau lòng mờ mịt, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng mang theo chút hơi rượu ngọt ngào mờ mịt này, Giang Nguyên nhìn hai mắt đang hơi mê ly kia, cất tiếng cười nói:

– Sao lại uống nhiều rượu thế này chứ…

Từ Thanh Linh hơi cố sức giãy dụa đứng lên, ôm cánh tay hắn đứng vững xong, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt quen thuộc lại hơi xa lạ trước mặt, đột nhiên lộ ra một tia tươi cười như vui mừng mà ưu thương.

Giang Nguyên đang định nói, đột nhiên Từ Thanh Linh lại kiễng mũi chân, vươn hai tay nâng mặt hắn lên, sau đó một đôi môi mềm mại mang theo hơi thở ngọt ngào nhẹ nhàng bao phủ lấy hắn…

Cảm thụ được một tia mềm mại và ngọt ngào kia, hai mắt Giang Nguyên hơi sửng sốt, nhìn cặp mắt trên khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt đã hơi nhắm lại kia, còn có động tác rõ ràng có chút ngây ngô, sau đó liền trực tiếp sụp đổ…

Trương Du Chánh và cô gái kia đều ngây ra nhìn hai người, hai mắt nhìn nhau…

Trên mặt Trương Du Chánh có vẻ hơi mất mát, cũng có chút giải thoát, sau đó liền lộ vẻ tươi cười. Chỉ là nhìn những học sinh đang ăn khuya ở cạnh đó, hoặc các học. sinh đang đến ăn khuya đã có không ít người chú ý tới nơi này, gã đang nghĩ có nên tới nhắc nhở hai người bọn. họ một chút không…

– Ồ… Là Từ Thanh Linh à… Đứng cạnh là Trương Du Chánh… Còn người đàn ông kia là ai?

– Giang… Hình như là thầy giáo Giang… Không phải thầy đi Yên Kinh có việc sao? Không phải thầy chứ? Chẳng lẽ đã trở về?

Mấy nam nữ sinh đứng một bên, vừa nhìn hai người, lại vừa thỉnh thoảng nhìn Trương Du Chánh đứng một bên, vẻ mặt tràn ngập quỷ dị.

Lại nói, ai cũng đều biết Trương Du Chánh thích Từ Thanh Linh. Nhưng hiện tại Từ Thanh Linh lại đang ôm một người đàn ông khác, còn đang làm như vậy… Nhưng sao vẻ mặt Trương Du Chánh lại không có gì là đặc thù lắm. Hơn nữa người đàn ông kia lại còn thật sự giống thầy Giang…

Mấy nam nữ kia duỗi cổ sang bên này, trừng lớn mắt, bắt đầu chăm chú đánh giá.

Đột nhiên, một nữ sinh che miệng, kinh ngạc kêu to một tiếng:

– Thật sự là thầy Giang…

Dưới ánh đen hơi tăm tối, lúc này rốt cục mọi người cũng nhận rõ khuôn mặt kia, quả nhiên đúng thật.

Mà lúc này hai người cũng bị tiếng kêu kinh ngạc kia làm tỉnh táo lại. Giang Nguyên nhẹ nhàng ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt tuyệt trần đang không nỡ rời khỏi miệng mình kia, còn có đôi mi mắt thật dài đang chậm rãi mở ra, trong lòng có một tia dịu dàng nhàn nhạt dâng lên…

– Anh đã trở về rồi, nhưng… Gần như vậy… Lại xa xôi như vậy…

Từ Thanh Linh hơi ngẩng đẩu, chậm rãi buông hai †ay xuống, nhìn đôi mắt dịu dàng kia, cảm nhận sự ấm áp đôi tay đang ôm mình, vẻ mê ly trong mắt càng sâu hơn vài phần, nỉ non khe khẽ…

Nghe thấy như vậy, hình như nếu không nói thì… Giang Nguyên cắn cắn nhẹ môi, ánh mắt dường như cũng nhìn về phía xa… Dường như trở lại một năm trước, sau đó lại ôm chặt Từ Thanh Linh vào lòng…

Cảm nhận thân hình ấm áp mà đầy đặn kia, trong lòng Giang Nguyên cũng cảm thán:

– Đúng vậy…gần như vậy… Lại xa xôi như vậy…

~ Khu khụ… Đã khuya rồi, đừng để bị cảm. Hay là về trước đi…

Đợi một lúc lâu, nhìn thấy người bên cạnh lén lút vây xem càng ngày càng nhiều, đều là từ viện y học, lúc này Trương Du Chánh cũng không tiện đi trước, đành phải ho khan hai tiếng, cất giọng nhắc nhở.

Nghe thấy giọng Trương Du Chánh, lúc này Giang Nguyên mới chú ý tới bốn phía, thấy không ít khuôn mặt quen thuộc. Bị nhiều người vây xem như vậy, Giang Nguyên cũng không nén nổi cảm thấy mặt nóng lên. Hắn và Từ Thanh Linh trên danh nghĩa vẫn là thầy trò…

Nghĩ tới đây, Giang Nguyên cũng chỉ có thể kiên trì tới cùng, mặt nghiêm lại, ho khan một tiếng, lấy uy nghiêm của thầy giáo ra, hừ một tiếng nói:

– Chuyện này… Trương Cường, các cậu đang làm gì thế? Đã trễ thế này còn chưa quay về phòng ngủ đi…

– Á… Chúng em về đây, chúng em về đây… Tạm biệt thầy Giang… Tạm biệt…

Trương Cường vừa bị điểm danh liền bụm mặt, vẻ mặt rầu rĩ, cười khan hai tiếng rồi vội vàng đi.

Đám bạn học bên cạnh nhìn thấy sắc mặt thầy Giang bình thường vẫn luôn thản nhiên giờ đã đỏ bừng, lúc này đều vội vàng đáp lời, cười trộm rời đi. Chỉ còn có một số bạn thân giờ vẫn đi về một bên, len lén giơ ngón tay cái, khiến Giang Nguyên đành lộ vẻ mặt thất bại…

Giờ Từ Thanh Linh cũng như tỉnh táo hơn rất nhiều, trốn trong lòng Giang Nguyên, không dám lộ mặt. Mãi cho tới khi Giang Nguyên nói sẽ tiễn cô trở về, cô mới dám lộ mặt ra.

Bốn người hơi xấu hổ đi trở về trường học. Trương Du Chánh đã sớm vội vàng trở về phòng ngủ của mình. Giang Nguyên đi Từ Thanh Linh tới dưới lầu, sau đó không nhịn được đưa tay vuốt mái tóc dài của cô, từ tốn cười nói:

– Được rồi, đi tắm rửa rồi nghỉ sớm một chút đi… Lần sau không được uống nhiều như vậy nữa…

– Vâng vâng… Biết rồi… 𝖳𝗿uyệ𝓃‎ cop‎ từ‎ t𝗿a𝓃g‎ [‎ 𝖳𝗿𝐔m‎ 𝖳𝗿uye𝓃﹒V𝓃‎ ]

Từ Thanh Linh xấu hổ đỏ mặt, sau khi gật đầu liền xoay người đi vào khu nhà. Chẳng qua mới đi được hai bước, cô lại không nhịn được quay đầu lại, nhìn Giang Nguyên, xấu hổ cất tiếng nói:

– Về từ bao giờ vậy? Gần đây sẽ không đi nữa chứ…

– Ừ… Sáng nay mới trở về, gần đây sẽ không đi nữa… Sẽ chỉ ở phòng khám thôi…

Giang Nguyên mỉm cười nói. – Ồ… Vậy em đi trước đây…

Nghe thấy Giang Nguyên sẽ không đi nữa, Từ Thanh Linh gật đầu, sau đó liền quay trở về trong phòng ngủ.

Nhìn bóng lưng Từ Thanh Linh biến mất trong khu nhà, Giang Nguyên cũng quay người, đi về hướng phòng khám.

Hôm nay uống hơi nhiều bia, Giang Nguyên sờ sờ bụng đã hơi căng, đi nhanh về phía phòng khám, muốn đi WC.

Chẳng qua vừa mới tới cửa, hẳn liền thấy có người đứng trước cửa phòng khám, bên cạnh còn có một chiếc. xe dừng cách đó không xa, dường như đang đợi ai vậy. Giang Nguyên hơi nhíu mày. Đã mười một giờ rồi, ai còn tới đây?

– Là thầy thuốc Giang sao? Giọng người bên kia hơi lạnh lẽo truyền tới. Giang Nguyên lại nhíu mày, sau đó nói:

– Phòng khám đã đóng cửa rồi… Có chuyện gì xin mời mai hãy tới…

– Ồ… Ngày mai? Ngày mai tôi lại không chờ được rồi. Nếu tôi đã tới, hay là thây thuốc Giang bớt chút thời gian đi có được không?

Người kia chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, sau đó đi tới trước mặt Giang Nguyên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8