Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 613: C613: Sau này anh sẽ là một thầy thuốc rất tốt

Cập nhật lúc: 2026-03-12 04:22:12 | Lượt xem: 2

Ai sẽ đối xử tốt với hắn thì Giang Nguyên không biết nhưng rõ ràng là Tôn Nghị sẽ không đối xử tốt với hắn. Giang Nguyên vì cứu người bệnh này của bọn họ, có thể nói là hao hết tâm huyết, tâm huyết thật sự đấy, nhưng Tôn đại thầy thuốc rõ ràng sẽ không cảm động, đồng thời còn bực tức bất mãn.

– Hừ, cái thằng nhà quê, chẳng phải cũng chỉ cắm có mấy cây châm thôi sao, có gì hơn người chứ.

Hôm nay Tôn đại thầy thuốc cảm thấy mình phải chịu sỉ nhục quá lớn, đường đường là y sĩ kiến tập của Thiên Y Viện, y sĩ thực tập dự bị mà lại bị một tên nhà quê làm cho nhục nhã. Anh ta cảm thấy mình không còn biết giấu mặt đi đâu nữa.

Cũng may ở đây không có ai, chỉ có Vương Mịch vẫn còn ở trên cùng một chiếc thuyền với mình, nếu không nếu truyền ra ngoài, truyền đến tai người khác ở trong viện thì chắc chăn sẽ bị người khác chê cười chết thôi.

– Thầy thuốc Giang này là thầy thuốc tốt!

Khi Tôn đại thầy thuốc đang phát tiết lửa giận của mình, Vương Mịch ở bên cạnh cuối cùng vẫn như có suy. nghĩ nói một câu công đạo.

– Hử?

Tôn Nghị sửng sốt một chút, sau đó hồ nghi nhìn về phía Vương Mịch.

– Vừa rồi anh ta vì người bệnh nó, trong vòng 10 phút đã truyền đi ít nhất 800ml máu. Vương Mịch lạnh nhạt nói.

– Sao có thể thế được? Với tốc độ đó, có thể truyền được 200, 300ml là cùng.

Tôn Nghị không tin, hừ giọng nói.

Vương Mịch khẽ thở dài, nói:

– Anh có chú ý đến huyết áp của người bệnh không, bắt đầu từ khi anh ta truyền máu, huyết áp của người bệnh không hề giảm xuống nữa. Chẳng lẽ anh tưởng 200, 300ml máu là có thể ổn định được huyết áp của người bệnh sao?

– Không thể nào, tốc độ truyền máu như vậy thì cũng chỉ truyền được…

Tôn Nghị nói rồi đột nhiên như nghĩ ra điều gì đó, sau đó ngây ngẩn cả người.

Thấy vẻ mặt bỗng nhiên trở nên ngây ngẩn của Tôn Nghị, Vương Mịch gật đầu nói:

– Anh ta dùng nội khí thúc đẩy cho máu chảy nhanh hơn.

– Tên này thật đủ tàn nhẫn.

Lúc này Tôn Nghị không còn gì để nói, đành nói vậy. Nhưng muốn anh ta thật sự coi trọng đối phương thì không thể, tên nhà quê chính là tên nhà quê, đừng nói hắn là tên nhà quê, dù là những lão già của bệnh viện tốt nhất Trung Quốc cũng anh ta cũng không coi ra gì.

Nhìn vẻ mặt của Tôn Nghị, lúc này Vương Mịch cũng biết tính cách của Tôn Nghị sẽ không coi người nào. ngoài người của Thiên Y Viện ra gì. Cô ta cũng không nói gì nữa, trong lòng chỉ thầm hy vọng sau này Tôn Nghị đừng cứ mãi thế này, nếu không đến lúc đó e là tính cách này của anh ta sẽ khiến anh ta phải chịu thiệt.

Bận rộn hai ngày, cuối cùng người bệnh đưa đến cũng càng ngày càng ít. Giang Nguyên và thầy thuốc Đào cũng càng ngày càng thoải mái vì Tôn đại thầy thuốc và Vương đại thầy thuốc đều vô cùng chăm chỉ, người bệnh vừa được đưa đến liền bị bọn họ lôi vào trong lều của mình. Nhìn dáng vẻ ai muốn cướp người bệnh với anh ta thì anh ta sẽ nổi nóng với người đó, đương nhiên thầy thuốc Đào sẽ không tự nhiên đi nhặt lấy phiền phức, mà Giang Nguyên thì càng không có. chuyện gì tự đi tìm việc làm, có thời gian cho hắn ở cạnh Tiểu Bảo thì càng tốt.

Dù sao thì hai người đối diện mặc dù thỉnh thoảng có chút l* m*ng nhưng thực lực cũng không tệ, bình thường cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Đương nhiên, trong mắt Giang Nguyên thực lực của bọn họ không tệ, có điều trong mắt thầy thuốc Đào, mặc. dù kém hơn thầy thuốc Giang một bậc nhưng cũng là cao thủ trong cao thủ, đặc biệt là sau khi nhìn thấy bọn họ hôm qua còn dám làm cả phẫu thuật mở ngực, quả thực vô cùng bội phục.

– Những ngày này may mà có thầy thuốc Giang.

Nhìn những người bệnh trong lầu vải sau lưng mình, người nào người nấy đều đang dần khỏe lên, hơn nữa người bệnh đưa đến cũng càng ngày càng ít nên Lý thúc công đã quyết định ngày mai đưa bọn Dương gia thúc công lên núi. Lúc này thầy thuốc Đào cũng biết chắc Giang Nguyên sẽ không ở lại đây lâu nữa, chắc tiễn bọn Dương thúc công đi rồi thì hẳn là thầy thuốc Giang cũng đi. Lúc này nhìn Giang Nguyên, thầy thuốc Đào có chút cảm thán và không nỡ.

Ngẩng đầu nhìn thầy thuốc Đào ở sau cặp kính dày cộp, Giang Nguyên mỉm cười, nói:

– Đây đều là những điều tôi nên làm!

Nghe thấy lời này của Giang Nguyên, thầy thuốc Đào. dùng lực gật gật đầu, nếu người khác nói ra lời này thì anh ta sẽ chỉ coi là lời nói khách sáo nhưng anh ta biết Giang Nguyên nói thật lòng.

– Cha, bóng…

Tiểu Bảo vui mừng đá một cái cho bóng tới đây.

Giang Nguyên mỉm cười vươn tay ra đón lấy, sau đó lại ném về phía Tiểu Bảo. Nhìn Tiểu Bảo ngoan ngoấn đuổi theo phía sau quả bóng, Giang Nguyên ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời bên trên, bỗng nói:

– Thầy thuốc Đào, anh có muốn đến bệnh viện lớn một thời gian không?

– Hử?

Thầy thuốc Đào sửng sốt, sau đó nhìn về phía Giang Nguyên, không hiểu ý hắn là gì.

– Ý tôi là nếu anh đồng ý thì tôi có thể sắp xếp anh vào bệnh viện lớn tiến tu một thời gian.

Giang Nguyên quay đầu nhìn thầy thuốc Đào, nghiêm túc nói:. Truyện Xuyên Không

– Tôi cảm thấy sau này anh sẽ là một thầy thuốc rất tốt!

Nghe thấy Giang Nguyên nói vậy, thầy thuốc Đào lại sững sờ lần nữa rồi mỉm cười, quay đầu nhìn về phía cổng thôn, sau đó lại nhìn nhìn lều trại sau người, lại quay đầu nhìn về phía Giang Nguyên, nghiêm túc cười nói:

– Thầy thuốc Giang, tôi rất muốn đi nhưng tôi nghĩ tôi không đi được.

Nhìn động tác của thầy thuốc Đào, Giang Nguyên cũng chậm rãi gật gật đầu, hắn không hề thấy bất ngờ khi thây thuốc Đào lựa chọn như vậy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8