Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 618: C618: Hãy học tập tôi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 04:22:17 | Lượt xem: 2

Giang Nguyên quay đầu trầm giọng nói với cô gái ở bên cạnh:

– Chồng chị bị chảy máu não, bây giờ cần làm phẫu thuật loại bỏ khối máu trong não anh ta, sẽ có nguy hiểm nhất định… Chị có đồng ý làm không?

– Đồng ý, đồng ý…

Lúc này đương nhiên cô gái này liên tục gật đầu, vốn dĩ thầy thuốc đều nói với cô ta đã hết hy vọng rồi, nhưng bây giờ nếu vị thầy thuốc Giang này đã nói là có thể làm phẫu thuật thì có nguy hiểm nhất định thì đã sao? Ít nhất cũng có hy vọng.

– Được… Vậy cô đi ra ngoài đợi trước đi…

Giang Nguyên gật gật đầu với cô gái, thấy cô gái lưu luyến không nỡ đi ra ngoài rồi mới nhìn về phía bọn Tôn Nghị nói:

– Được rồi… Xin hai vị cho tôi mượn dụng cụ phẫu thuật một lát…

Thấy Giang Nguyên hoàn toàn không có vẻ đùa giỡn, lúc này vẻ mặt Vương Mịch lại trở nên nghiêm túc, nhìn Giang Nguyên nói:

– Thầy thuốc Giang… Anh thật sự muốn làm phẫu thuật sao? Chúng ta không có CT, không có thiết bị kiểm tra phụ trợ nào khác, anh làm thế nào?

Giang Nguyên cười nhạt nói:

– Thầy thuốc Tôn bảo tôi làm thì tôi làm cho hai người xem…

– Anh…

Thấy Giang Nguyên không hề để ý đến lời mình nói, sắc mặt Vương Mịch cũng có chút khó coi. Đúng là Tôn Nghị không đúng nhưng anh lại lấy người bệnh ra làm trò đùa, không thể làm như vậy. Lúc này thậm chí Vương Mịch còn hoài nghi có phải mình nhìn nhầm cái tên trước mặt này không. Trước đây tên này là người rất nghiêm túc đáng tin cậy, sao lần này lại chẳng đáng tin cậy gì thế?

– Thầy thuốc Tôn… chuẩn bị chút dụng cụ cho tôi đi…

Lúc này Giang Nguyên lại cười nhạt nói với Tôn Nghị.

– Được… Để tôi xem anh làm thế nào!

Bị Giang Nguyên khiêu khích như vậy, Tôn Nghị nhướng mày lên, lập tức cười lạnh đi chuẩn bị đồ cho Giang Nguyên.

Dưới ánh mắt kinh ngạc nghỉ ngờ lại tò mò của hai người, Giang Nguyên cầm dao cạo, lưu loát cạo tóc ở trên đầu của người bệnh, chỉ trong hai ba phút hắn đã cạo sạch đầu người bệnh.

– Thầy thuốc Giang, tay nghề không tệ mà, xem ra cho dù sau này anh không làm thầy thuốc nữa thì chuyển nghề làm thợ cắt tóc cũng không tệ!

Mặc dù Tôn Nghị ở bên cạnh kinh ngạc vì động tác của Giang Nguyên lại lưu loát như vậy nhưng vẫn không buông tha bất cứ cơ hội châm chọc Giang Nguyên nào.

Đề nghị này của thầy thuốc Tôn không tệ, sau này nhỡ tôi không còn cơm ăn thì sẽ đi làm nghề này, tôi cảm thấy tay nghề của mình thật sự không tệ… Không làm thì thật có chút lãng phí…

Giang Nguyên lưu loát thu dọn dụng cụ, sau đó lại rửa sạch phần đầu người bệnh bằng nước muối sinh lý, hoàn thành công tác chuẩn bị trước khi phẫu thuật.

Sau khi xác nhận dưỡng khí của người bệnh và máy giám sát đều bình thường, Giang Nguyên mới nhìn về phía hai người ở bên cạnh nhún nhún vai, nói:

– Xong rồi… Tôi bắt đầu đây, thây thuốc Vương, cô có thể giúp một tay không?

Thấy Giang Nguyên không có vẻ gì là nói đùa, Vương Mịch mở to hai mắt nhìn, sau đó thở hắt ra, bước đến. Nếu tên này thật sự muốn làm phẫu thuật thì không thể một mình hoàn thành nên Vương Mịch vẫn quyết định giúp một tay. Nếu tên này thật sự làm bừa thì cô ta ngăn hắn lại là được.

Hai người mặc quần áo phẫu thuật, đeo khẩu trang vô khuẩn, đội mũ… sau đó trải khăn đứng trước bàn phẫu thuật.

Vương Mịch yên lặng nhìn Giang Nguyên, xem hắn định làm thế nào. Cô ta thấy những thứ tên này bảo chuẩn bị trước khi phẫu thuật đều là dùng để phẫu thuật chấn thương nhỏ.

“Chẳng lẽ tên này không chụp CT cũng có thể xác định vị trí sao?”

Vương Mịch nghỉ ngờ nghĩ, nếu tên Giang Nguyên này không cần chụp CT mà cũng có thể xác định vị trí thì thật đáng sợ.

Rất nhanh Vương Mịch liền chứng thực được suy nghĩ của mình vì Giang Nguyên dùng thiết bị tạo lỗ ở một chỗ trên phần đầu…

“Két két két…” sau một đợt tiếng máy khoan khiến người ta ê răng, Giang Nguyên lấy máy xuống, nhìn nhìn cái lỗ, hài lòng gật gật đầu. Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn Vương Mịch đang trợn tròn mắt, khẽ cười cười, giơ tay nói:

– Thuốc chống đông…

Vương Mịch theo bản năng đưa nước thuốc đã chuẩn bị cho Giang Nguyên, nhìn Giang Nguyên chậm rãi tiêm nước thuốc vào trong cái lỗ nhỏ đó…

Tôn Nghị đứng ở xa xa lúc này cũng trợn tròn mắt, thậm chí còn kiễng chân lên nhìn về phía bên này, vì anh †a cũng ý thức được Giang Nguyên không hề giả vờ…

– Chẳng lẽ tên này… làm được thật sao?

Tôn Nghị nhìn mà có chút choáng váng…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8