Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 620: C620: Đứa trẻ này giao cho anh thì tôi cũng yên tâm

Cập nhật lúc: 2026-03-12 04:22:18 | Lượt xem: 2

Sau khi hoàn thành một loạt nghỉ thức, có mấy chục người thanh niên thắt lưng buộc đai trắng bước lên phía trên, buộc dây thừng cho ba cỗ quan tài gỗ, nâng đòn. Trong tiếng pháo “bùm bùm bùm”, Giang Nguyên dẫn Tiểu Bảo bưng một lư hương đi ở phía trước, phía sau là ba cỗ quan tài gỗ, sau đó cả đám người đều chậm rãi đi phía sau, đi về phía trên núi.

Đội ngũ tang lễ nhìn đơn giản nhưng lại đông đảo, rất rõ ràng, lúc này người phóng viên kia cũng bị kinh sợ. Cô ta có chút không hiểu, lần này xã Tề La có rất nhiều người gặp nạn nhưng tại sao lại có nghỉ thức tang lễ chỉ cho ba quan tài này, hơn nữa còn đông đảo người tham gia như vậy.

Cuối cùng người phóng viên này cũng kéo được một người dân ở cuối cùng của đội ngũ, phỏng vấn đơn giản.

– Xin hỏi lần này tại sao nhiều người dân trong xã lại đi đưa tang cho bọn họ, tại sao lại làm lớn như vậy? Các thôn dân gặp nạn khác có cũng như vậy không?

Phóng viên tò mò hỏi vấn đề cô ta quan tâm nhất.

Thôn dân nhìn đội ngũ chậm rãi đi về phía trước ở trước mặt, lúc này cũng không vội, nhìn vào camera, lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng, sau đó nói:

– Lần này là nhà Dương Thế Bình.

– Nhà Dương Thế Bình? Vậy tại sao lại có nhiều người trong xã đi tiễn bọn họ như vậy?

Phóng viên tò mò hỏi. – Đó là vì thầy thuốc Giang. Thầy thuốc Giang có quan hệ rất tốt với con trai nhà bọn họ, con trai nhà bọn họ cũng làm lính nhưng hình như đã mất rồi. Vậy nên thầy thuốc Giang ở bên ngoài nghe thấy ở đây xảy ra động đất, ngày đầu tiên đã ngồi máy bay nhảy dù xuống, chạy đến đây muốn cứu nhà Dương Thế Bình nhưng cuối cùng chỉ đào ra được mầm cây cuối cùng của Dương gia.

– Thầy thuốc Giang ở lại đây không đi nữa, hai ngày trước có máy bay trực thăng đến đón anh ấy nhưng anh ấy không đi. Cả ngày cả đêm không ngừng cùng thầy thuốc Đào chữa bệnh, làm phẫu thuật cho những thôn dân bị thương, cứu không dưới hai trắm người trong xã chúng tôi. Hơn nữa còn có mấy người được thầy thuốc Giang đích thân dẫn người cứu từ trong đất ra. Có thể nói thầy thuốc Giang là ân nhân cứu mạng của cả xã chúng tôi, vậy nên…

Nghe thấy lời giải thích đứt quãng của thôn dân này, miệng phóng viên há rất to, một lúc sau mới hồi phục tinh thần. Sau khi cảm ơn thôn dân này xong, cô ta bảo người quay camera quay lại đội ngũ đưa tang khổng lồ này, sau đó kéo người quay phim chạy về phía Viện y tế. Sau khi nghe thôn dân kia giải thích, cô ta cảm thấy thầy thuốc Giang này đúng là một nhân vật đáng để tuyên dương, bối cảnh quân đội, thầy thuốc, không sợ khó khăn nguy hiểm, cứu người chết giúp đỡ người bị thương, gần như là gánh cả hy vọng của cả xã Tề La. Một hình tượng tích cực như vậy nếu không đi phỏng vấn, cô ta cảm thấy về sau nếu chủ nhiệm của bộ phận tin tức biết rồi chắc chắn sẽ đuổi việc cô ta.

Đương nhiên Giang Nguyên không biết chuyện này. Lúc này hắn chỉ yên lặng thay bạn mình làm chuyện anh †a nên làm, dẫn Tiểu Bảo tiễn hai người già và chị dâu lên núi, hoàn thành chuyện cuối cùng ở xã Tề La.

Đội ngũ hoành tráng đi lên núi, Dương thúc công chọn một vị trí cực tốt, tâm nhìn rộng rãi, phong cảnh hợp lòng người. Sau khi nhìn ba cỗ quan tài gỗ được. buông xuống hố, Giang Nguyên dẫn Tiểu Bảo rắc mấy nắm đất, sau đó Dương thúc công liền tuyên bố để các. thôn dân lấp đất.

Nhìn ba phần mộ chỉnh tề, Giang Nguyên nắm chặt tay Tiểu Bảo, trong lòng cũng thấy buồn bã. Hắn dẫn Tiểu Bảo bái lạy trước mộ, thấp giọng nói:

– Bác trai, thím, chị dâu xin hãy yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Bảo. Nếu có thể cháu cũng sẽ tìm lại hài cốt của Bảo Cường, đưa cậu ấy về.

– Dương thúc công, cám ơn chút

Sau khi xuống núi, Giang Nguyên rất thật lòng cảm ơn Dương thúc công.

– Ôi thầy thuốc Giang, anh nói vậy là khách sáo rồi, anh cứu nhiều người trong xã chúng tôi như vậy, mọi người làm điều gì đó cho anh và Tiểu Bảo cũng là điều nên làm.

Dương thúc công khẽ khoát khoát tay, nhìn trong mắt Giang Nguyên tràn ngập vẻ cảm thán, nói:

– Chuyện lần này xong rồi, cứu viện của huyện cũng đến rồi. Tôi nghĩ chắc thầy thuốc Giang cũng chẳng ở đây bao lâu nữa, thật có chút không nỡ xa anh!

Giang Nguyên cười cười nói:

– Thúc công yên tâm, sau này cháu sẽ đưa Tiểu Bảo. về thăm mọi người!

– Ừ,

Dương thúc công gật đầu, sau đó nhìn nhìn Tiểu Bảo, giơ tay ra sờ đầu thằng bé, sau đó nhìn Giang Nguyên, mỉm cười nói:

– Đứa trẻ này giao cho anh thì tôi cũng yên tâm. Tiểu Bảo đi theo anh nhất định sẽ tốt hơn ở trong khe núi này.

Sau khi tạm biệt Dương thúc công, Giang Nguyên mới dẫn Tiểu Bảo quay về Viện y tế, có điều hai người vừa đi đến cửa Viện y tế thì đã bị hai phóng viên chạy ra từ bên trong hưng phấn cản lại.

Nhìn hai người phóng viên vẻ mặt hưng phấn này, Giang Nguyên khế nhíu mày.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8