Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 623: C623: Người bệnh này bị gì

Cập nhật lúc: 2026-03-12 04:22:21 | Lượt xem: 2

– Minh thiếu, vừa nhận được tin tức bây giờ Giang Nguyên đang ở huyện Lỗ Sơn ạ.

A Lang cẩn thận báo cáo với Tê Nhạc Minh. Bây giờ gia chủ đã giao toàn quyền xử lý mặt này cho Tê Nhạc Minh, A Lang bắt buộc phải nghe theo mọi chỉ thị của Tề Nhạc Minh. Hơn nữa anh ta cũng muốn báo thù lần trước, hai mắt lóe ra hàn quang, chờ lệnh của Minh thiếu.

– Huyện Lỗ Sơn? Chỗ xảy ra động đất sao?

Mắt Tê Nhạc Minh sáng lên, trầm giọng hỏi.

– Đúng vậy, chính là chỗ đó. Bây giờ hắn đang ở một thị trấn nhỏ, rất dễ xuống tay. Bây giờ người bên đó hỗn †ạp hỗn loạn, dù có mất tích thì người khác cũng chỉ tưởng là bị sụp lún đè dưới đó.

A Lang tàn nhẫn nói.

Nghe thấy lời này, Tê Nhạc Minh cũng cười lạnh lùng nói:

– Được, phái người chạy đến đó, nhất định phải bắt lấy thằng nhãi này.

– Vâng, Minh thiếu, bây giờ tôi sẽ phái người đi ngay. A Lang hưng phấn nói.

– Chú ý nhất định không được có sơ hở.

Tê Nhạc Minh lạnh giọng nói.

A Lang gật đầu nói:

– Minh thiếu yên tâm, lần này nhất định sẽ không có vấn đề!

Một ngày rất nhanh liền trôi qua, sắc trời đần sáng, vì bây giờ không cần thức đêm nữa nên Giang Nguyên dậy rất sớm. Vốn dĩ Giang Nguyên định hôm nay rời đi nhưng lại nhận được tin ngày hôm sau đội y tế đến chỉ viện sẽ đến, vậy nên hắn cũng hợp lẽ cần ở lại một ngày nữa.

Có điều Giang Nguyên vừa bận rộn vừa chú ý thấy hình như hôm nay tâm tình của hai thầy thuốc siêu cấp ở đối diện có chút quái dị.

Hôm nay hai người này lấy nước dọn vệ sinh hai lần trong lầu vải, ngay cả thái độ đối với người bệnh của vị Tôn Nghị kia cũng cực kỳ tốt, trên mặt không hề nhìn thấy vẻ kiêu ngạo.

“Ấy”, Giang Nguyên có chút nghi hoặc, không biết hai vị này ngày hôm nay làm sao, có điều hắn cũng mơ hồ nghe thấy Vương Mịch từng nói bọn họ đợi ngày mai đội y tế đến thì cũng sẽ phải rời đi.

“Xem ra hai vị này e là vì là ngày cuối cùng nên mới như vậy.”

Giang Nguyên nghĩ như vậy nhưng cũng không để ý lắm.

Có điều sau buổi chiều, rất nhanh câu đố này liền có đáp án.

“Äm ầm ầm ầm”, khoảng 3h chiều, bên ngoài núi truyền đến một trận tiếng máy bay trực thăng, Giang Nguyên đang rửa sạch vết thương cho một quân binh cảnh sát, ngẩng đầu liếc nhìn rồi lại chậm rãi cúi đầu xuống.

Nói thật, hắn có chút nghỉ hoặc, chỉ một xã La Tề nhỏ bé, đáng để các anh máy bay trực thăng đến máy bay trực thăng đi sao? Lần trước coi như đưa hai vị kia đến, vậy lần này lại đưa vị đại lão nào đến đây vậy?

Lần này người đến là một ông lão, sau khi Giang Nguyên giương mắt nhìn thoáng qua, cảm thấy đối phương quả nhiên khí độ phi phàm, khi đi lại toát ra sự phóng khoáng tự nhiên. Vậy nên sau khi nhìn vài lần, Giang Nguyên không để ý nữa, tiếp tục rửa sạch vết thương.

Nhưng ông lão đó lại bước về phía Viện y tế, thậm chí còn lơ đãng liếc mắt nhìn Giang Nguyên một cái rồi mới đi về phía lầu vải bên kia.

Mà lúc này, Tôn Nghị và Vương Mịch đang cung kính đứng ở cửa lầu vải, nghênh đón vị lão đồng chí này.

Giang Nguyên lại giương mắt nhìn thoáng qua, bỗng bừng tỉnh đại ngộ. Hôm nay hai người này dọn dẹp bên trong sạch sẽ thế, hóa ra là vì đón vị lão đồng chí này, xem ra vị này có lai lịch bất phàm. Giang Nguyên để ý thêm vài lần rồi cũng không chú ý nhiều nữa. Dù sao thì cũng chẳng liên quan đến hắn, qua ngày mai mọi người sẽ ai đi đường nấy, hy vọng sau này không phải gặp lại nữa.

Giang Nguyên ở đây thoải mái, Tôn Nghị và Vương Mịch ở trong đó cẩn thận từng tí, cùng vị lão đồng chí đó nhìn khắp xung quanh. Lão đồng chí có hai thầy thuốc đi cùng, đi dạo khắp bốn phía, nhìn từng người bệnh trong. lầu vải, khẽ gật gật đầu, nói:

– Hai em ở đây khám cho bao nhiêu người bệnh rồi?

– Thầy La, bọn em ở đây điều trị cho 69 bệnh nhân rồi ạ, bây giờ chỗ này còn 36 bệnh nhân tất cả.

Tôn Nghị cung kính đáp.

Lão đồng chí hài lòng gật đầu, sau đó liền đi dọc theo một loạt giường chỉ chít bên trong lầu, một đường đi qua, sau đó tùy ý chỉ vào một người bệnh hỏi:

– Đây là người bệnh gì?

– Đây là người bệnh vỡ lá lách đã được tu bổ ạ.

Thấy lão đồng chí chỉ vào một người bệnh tương đối nặng, trên mặt Tôn Nghị lộ ra vẻ vui mừng, vội đáp.

– Ừ.

Quả nhiên lão đồng chí hài lòng mà gật đầu, dù sao có thể làm phẫu thuật tu bổ lá lách ở nơi như thế này thì cũng không đơn giản chút nào.

Lão đồng chí đi qua, nhìn nhìn người bệnh, lại tùy ý hỏi vài câu rồi gật gật đầu, đi về phía người bệnh tiếp theo.

– Người bệnh này thì sao?

– Thầy La, người bệnh này gãy xương sườn và tràn khí màng phổi phải ạ.

Vương Mịch cẩn thận đáp.

Lão đồng chí đứng nhìn một lát, thấy sắc mặt người bệnh cũng không tệ, vị trí ống dẫn lưu chính xác, dẫn lưu thông suốt, cũng hài lòng gật đầu, sau đó đi về phía người bệnh tiếp theo.

Cứ như vậy, sau khi hỏi năm sáu người bệnh, sắc mặt lão đồng chí dần lộ ra ý cười hài lòng. Điều này khiến trong lòng Tôn Nghị và Vương Mịch ở bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm theo, bắt đầu mơ hồ có chút hưng phấn, thầm nghĩ: “Xem ra chuyện thông qua lần này chắc không phải vấn đề gì lớn!”

Lão đồng chí nhìn nhìn, sau đó lại chỉ vào một người bệnh hỏi:

– Người bệnh này bị gì?

Hai người nhìn theo hướng ngón tay lão đồng chí chỉ, trong lòng chợt lộp độp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8