Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 63: quyền kê đơn

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:17:14 | Lượt xem: 1

Giang Nguyên rất kiên nhẫn mà giảng giải cho bạn nữ sinh viên một lần. Sau khi bạn nữ hiểu ra được vấn đề, liền vui vẻ trở về. Nhưng Giang Nguyên không nghĩ đến bạn nữ sinh viên này đến không phải là hỏi bài học thật.

– Đúng thật rồi Trương Viện.

Bạn nữ này trở về chỗ ngồi, hưng phấn nói với bạn nữ mặc áo vàng ngồi bên cạnh:

– Cậu nói không sai, mình nhìn kỹ rồi. Nếu Giang lão sư lấy mắt kính ra, nhất định sẽ rất tuấn tú. Lông mi rất dài, mũi lại thắng, khuôn miệng lại đẹp. Hơn nữa, làn da đặc biệt tốt, cũng không ngửi thấy mùi dung dịch dưỡng da hay gì cả.

~ Nhưng anh ấy đeo mắt kính cũng rất đẹp.

Cô gái mặc áo vàng tên Trương Viện cũng rất hưng phấn:

– Sáng hôm qua mình gặp anh ấy ở cổng sau của trường, chỉ là anh ấy không đeo mắt kính. Mình cảm thấy tư thế chạy bộ của anh ấy rất đẹp. Cho nên nhìn rất lâu, sau đó liền cảm thấy quen mặt.

– Hôm nay gặp lại, quả nhiên là Giang lão sư. Khi Giang lão sư không mang mắt kính, có vẻ tuổi còn khá trẻ, chắc cũng không lớn hơn chúng ta bao nhiêu.

Trương Viện thấp giọng cười: 

– Không nghĩ ra Giang lão sư giảng bài lại lợi hại như vậy, không cần nhìn sách. Đúng là nhìn không ra.

– Đúng vậy, bây giờ càng nhìn càng cảm thấy đẹp trai.

Bạn nữ đi hỏi nhìn theo bóng lưng Giang Nguyên, hai mắt lóng lánh:

– Nếu mình có được làn da giống anh ấy thì tốt rồi.

Giang Nguyên không biết có người lại đố ky làn da của hắn như vậy. Lúc trước, hắn luôn kiêu ngạo vì làn da màu đồng của mình. Nhưng sau khi trở về, toàn thân trên dưới đều trắng trẻo, thậm chí các vết sẹo đều biến mất, ngay cả da tay cũng thay đổi. Nếu hắn nghe được câu chuyện của hai nữ sinh, chắc chắn sẽ buồn bực: không thể tả.

Chỉ sợ sau này mỗi ngày không có việc gì đêu chạy ra ngoài phơi nắng cho đen.

Sau khi tiết dạy kết thúc, Giang Nguyên và Hồ lão sư quay lại phòng khám.

Trong phòng khám có người bệnh đang chờ, Giang Nguyên và Hồ lão sư vội vã bắt đầu công việc.

Tốc độ của Giang Nguyên vẫn nhanh như trước. Sau khi xem qua phương thuốc mà Giang Nguyên kê, xác nhận không có vấn đề gì, Hồ lão cũng dần dần quen với tốc độ của hắn, xem như tiếp nhận chuyện Giang Nguyên giống như quái thai. 

Trương Nhạc phía đối diện cũng im lặng hơn nhiều, vùi đầu vào công việc của mình, không dám có bất kỳ biểu hiện gì với Giang Nguyên.

Buổi tối, Hồ lão và Giang Nguyên trực. Hơn 7h, một cô gái xuất hiện trong phòng khám.

Nhìn Tiểu Vũ bước vào cửa, Giang Nguyên mỉm cười nói:

– Tiểu Vũ đến rồi à? Mau ngồi đi. Hôm nay sao rồi? ~ Nguyên ca ca, cảm giác tốt hơn hôm qua rất nhiều.

Tiểu Vũ xấu hổ nhìn Hồ lão sư, sau đó gật đầu ngồi xuống bên cạnh Giang Nguyên.

~ Vậy là tốt rồi. Nào, đưa tay ra tôi bắt mạch cho.

Hồ lão sư nhìn hai người, có chút mỉm cười, nhưng đồng thời cũng tò mò với cô gái xinh đẹp, thầm nghĩ đồ đệ nhà mình thật đúng là có bản lãnh, ngay cả một cô gái xinh đẹp như vậy cũng có thể hốt được, lại còn gọi

Nguyên ca ca thân mật như thế.

Giang Nguyên hiển nhiên là nhìn thấy nụ cười quái lạ của sư phụ nhà mình, lập tức giới thiệu:

– Tiểu Vũ, đây là sư phụ của tôi, Hồ giáo sư. ~ Xin chào Hồ giáo sư.

Nghe Giang Nguyên giới thiệu, Tiểu Vũ có chút xấu  hổ gật đầu với Hồ giáo sư. – Tiểu Vũ phải không? Chào cháu.

Nhìn bộ dạng nhu thuận của Tiểu Vũ, Hồ lão mỉm cười gật đầu, thầm nghĩ:

~ Tiểu tử Giang Nguyên này xem như có nhãn lực. Đứa nhỏ này nhìn qua là biết loại con gái nhu thuận hiểu chuyện.

– Sư phụ, Tiểu Vũ là hàng xóm cạnh nhà con. Tối hôm qua bị sốt cao, đến đây thì cũng đã hết giờ làm. Mấy chị y tá đều ra về hết, con không biết làm sao nên mới tiêm thuốc, truyền dịch giúp cô ấy hạ sốt.

Vừa nói, Giang Nguyên vừa giao hai đơn thuốc cho Hồ lão:

– Sư phụ, người ký tên vào giùm con, để con mang qua chỗ chị Ngô. Với lại tính tiền thuốc tối hôm qua cho. con luôn.

-Ừm.

Nghe Giang Nguyên nói, lúc này Hồ lão mới hiểu ra, thì ra Tiểu Vũ là người quen của Giang Nguyên:

– Sang bên phòng thuốc nói với mấy y tá, vạn nhất có việc cần, lại không ai ký tên thì cứ lấy thuốc trước. Ta ký sau cũng được.

– Dạ vâng, cảm ơn sư phụ. 

Giang Nguyên nghe Hồ lão nói như vậy, trong lòng vừa vui vừa ngạc nhiên. Hắn không có giấy phép hành nghề, căn bản không có quyền kê đơn. Hồ lão cho phép làm như vậy, chẳng khác nào thừa nhận quyền và năng lực của Giang Nguyên trong vấn đề này, tất nhiên là làm cho Giang Nguyên mừng rỡ không thôi.

Nhưng nếu để Giang Nguyên làm như vậy, chẳng phải Hồ lão và phòng khám của ông sẽ phải gánh chịu mạo hiểm sao. Một khi xảy ra vấn đề, hoặc Sở Y tế phát hiện ra chuyện như vậy, phòng khám sẽ bị xử phạt. Cho nên, sau khi Giang Nguyên do dự một chút liền cung kính cảm ơn Hồ lão.

Đương nhiên, Giang Nguyên cũng thầm quyết định, không đến vạn bất đắc dĩ thì không vận dụng quyền hạn này.

Tiểu Vũ nghe hai người nói chuyện với nhau, đương nhiên là không biết hàm nghĩa trong đó. Cô chỉ biết y thuật của Nguyên ca ca rất cao siêu. Tình trạng của cô hôm nay so với hôm qua khác nhau rất nhiều.

– Ừm, không còn nóng nữa.

Giang Nguyên cẩn thận hỏi lại tình huống của Tiểu Vũ, sau đó kiểm tra lại một lần, đo nhiệt độ cơ thể lần nữa, xác nhận không có vấn đề gì mới dẫn Tiểu Vũ ra ngoài lấy thuốc.

Tiểu Vũ đi theo đằng sau Giang Nguyên, nhìn bóng lưng cao ngất của hắn, gương mặt chợt đỏ lên. 

Hôm nay khi cô trở về, cũng không đi học, ở lại phòng ngủ nghỉ ngơi. Chỉ là khi tắm rửa mới phát hiện trên mông có vết bâm nhỏ, hơi đau, nhìn kỹ mới xác định được đó là vết kim tiêm.

Đầu tiên cô cũng không để ý đến, nhưng vừa rồi nghe Giang Nguyên nói hôm qua phòng khám cũng chỉ có một mình hắn, cô liền mơ hồ nhớ lại, khi cô đến phòng khám, bên trong phòng khám đã tắt đèn gần hết, dường như cũng chỉ còn một mình Nguyên ca ca.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8