Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 633: C633: Em đi chuẩn bị lều vải cho thầy

Cập nhật lúc: 2026-03-12 04:22:28 | Lượt xem: 2

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tôn Nghị vẻ mặt khó coi vẫy một cảnh sát vũ trang, để bọn họ gọi một vị thượng úy phụ trách cứu viện cho xã Tê La, dặn dò mấy câu xong bèn vội quay về lều vải.

Mà vị thượng úy kia lúc này cũng vẻ mặt nghiêm túc. vội đi, dẫn theo mấy binh lính chuẩn bị hai cái cáng, chạy vội về phía bên kia sườn núi.

Bên trong lầu vải, lúc này Giang Nguyên đã bị l*t s*ch, chỉ còn lại một cái quần đùi, trần như nhộng nằm trên bàn cấp cứu, Vương Mịch đang cầm một chiếc khăn ướt nhanh chóng rửa sạch vết máu trên người Giang Nguyên.

– Người này mặc dù bình thường nhìn gầy tong teo mà không ngờ lại rắn chắc như vậy.

Cảm nhận được độ đàn hồi của cơ bắp tráng kiện dưới tay, Vương Mịch không nhịn được ấn thêm mấy cái. Lúc này cô ta không hề vội, thầy La đã cho Giang Nguyên dùng “Hồi thiên châm”, hơn nữa bây giờ đo huyết áp gì đó đều ổn định. Lúc này trong lòng cô ta đang thấy kỳ lạ, sao người này chẳng khác gì con gián đánh mãi không chết vậy, rõ ràng thấy hắn ta bị thương thành như vậy mà vẫn như không có chuyện gì lớn vậy.

Hơn nữa mấy vết thương trên người hắn ta lúc này lại không chảy máu nữa, thậm chí hai vết thương nhỏ một chút còn bắt đầu có khuynh hướng khép lại.

La y sư ở bên cạnh dường như cũng phát hiện ra tình trạng này, bắt đầu tiến sát lại gần, vừa nhìn vừa tấm tắc lấy làm kỳ lạ nói:

– Khả năng tự hồi phục mạnh quá, thảo nào bị đánh thành ra như vậy mà vẫn kiên trì được.

Sau khi lau sạch, Vương Mịch bắt đâu kéo máy bên cạnh lại, kiểm tra vùng bụng cho Giang Nguyên. Vùng bụng của Giang Nguyên bị đâm một nhát rất sâu, nếu bị thương đến cơ quan nội tạng gì đó thì dù có “Hồi thiên châm” của La y sư cũng phải vội làm phẫu thuật mổ bụng cho hắn mới được.

Có điều cô ta dùng máy quét rất lâu mà vẫn không hề thấy trong bụng Giang Nguyên có biểu hiện tổn hại rõ ràng, không khỏi có chút kinh ngạc nghỉ ngờ. Khi đó cô †a nhìn thấy một nhát dao này khiến Giang Nguyên bị thương không nhẹ, nhưng sao lại không thấy bị tổn hại đến nội tạng nhỉ?

La y sư ở bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc nghỉ ngờ của Vương Mịch, khế híp mắt, nói:

– Sao vậy?

– Thầy La, cơ quan nội tạng ở khoang bụng của anh †a đều rất bình thường, em không nhìn ra chỗ nào bị tổn hại bất thường cải!

Vương Mịch thành thật nói ra nghỉ ngờ trong lòng.

Lúc này La y sư cũng nhíu mày, tiến sát lại gần nhìn.

Thấy La y sư lại gần, Vương Mịch vội lại lần nữa cầm đầu dò lên, quét quanh vùng bụng của Giang Nguyền.

Sau khi quét như vậy hai lần, La y sư cuối cùng cũng chậm rãi gật đầu, quả thật không hề thấy biểu hiện tổn hại nào. Ông ta lập tức đứng thẳng người, quay đầu nhìn nhìn Giang Nguyên đang nằm trên bàn cấp cứu, hơi thở vững vàng, ngoại trừ sắc mặt hơi tái nhợt ra, quả thật là như đã ngủ thiếp đi, không hề có gì khác thường, trong mắt cuối cùng cũng có thêm vài phần nghỉ hoặc.

– Chẳng lẽ tên này lại may mắn như vậy?

Lúc này La y sư không hề nghĩ có phải cơ quan nội tạng bị hao tổn trong khoang bụng của Giang Nguyên đã hồi phục rồi không. Đương nhiên chuyện này có chút đi ngược lại lẽ thường, mặc dù ông ta đã tiêm cho Giang Nguyên “Hồi thiên châm số 2” nhưng cũng không thể như vậy.

Vậy nên là một chuyên gia siêu cấp trong lĩnh vực y học, ông ta không thể nào chấp nhận lý do không khoa học như vậy, chỉ có thể chấp nhận cách nói gọi là may mắn.

Tôn Nghị vẻ mặt tối tăm đi vào, thấy La y sư và Vương Mịch đang đứng một bên, không ai có vẻ sẽ tiến lên cấp cứu. Lúc này trong lòng lại thấy vui vẻ, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ tên này toi rồi? Không cần cấp cứu nữa?”

Nhưng đợi khi anh ta cố nén niềm vui trong lòng, tiến lại gần cẩn thận quan sát thì lại vô cùng thất vọng. Tên Giang Nguyên này đang nằm trên bàn cấp cứu, rõ ràng vẫn đang yên lành mà sao bọn thầy La lại không bắt đầu là thế nào?

Anh ta đang thấy kinh ngạc nghỉ ngờ thì nghe thấy La y sư nói:

– Vương Mịch, em lấy hai ống máu ướp lạnh, mang về nghiên cứu xem. Bây giờ chúng ta tạm thời không xử lý gì cả, quan sát kỹ tình hình của cậu ta!

– Vâng thưa thầy La.

Vương Mịch ngoan ngoãn gật đầu đáp.

Nghe thấy lời này của La y sư, Tôn Nghị bỗng thấy kinh ngạc, nhìn La y sư nói:

– Thầy La, hôm nay chúng ta không đi sao?

– Hôm nay không đi, quan sát tình hình của vị thầy thuốc Giang này xem!

La y sư gật đầu nói:

– Tình hình của cậu ta rất đáng để chúng ta chú ý, hơn nữa có thể cậu ta có chút gốc rễ với Thiên Y Viện chúng ta, đợi cậu ta tỉnh lại ta có một số thứ cần hỏi cậu tai

– Hả? Nghe thấy lời này của La y sư, trong lòng Tôn Nghị thầm kêu khổ, sau đó lại cả kinh. Anh ta ở đây mấy ngày, không thể tắm rửa, hàng ngày còn phải tự mình làm những chuyện linh tinh, sớm đã không chịu được ối tưởng hôm nay là có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này rồi, ai ngờ La y sư lại nói muốn ở đây thêm một ngày, điều này khiến anh ta cực kỳ buồn bực.

Đương nhiên, điều anh ta cả kinh là không ngờ La y sư lại nói có thể Giang Nguyên có gốc rễ với Thiên Y Viện, vậy nghĩa là sao? Chẳng lẽ tên lang trung quê mùa này lại thật sự có liên hệ gì với viện sao?

Trong lòng Tôn Nghị chịu sỉ nhục rất lớn, anh ta kiên quyết không chịu tin tên quê một cục trước mặt này có thể có quan hệ với viện.

Có điều nếu La y sư quyết định như vậy thì anh ta cũng không dám nói gì, chỉ vội nói:

– Vâng ạ, em đi chuẩn bị lều vải cho thầy ạ.

– Ừ,

La y sư gật đầu, có điều tâm mắt vẫn chăm chú nhìn vào người Giang Nguyên, khiến Tôn Nghị có chút khó chịu.

Chỉ là dù thế nào đi nữa, La y sư ở đây thì chuyện như vậy đương nhiên do ông ta sắp xếp, cũng không thể để Vương Mịch đi xử lý chuyện như vậy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8