Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 68: Rất nhanh mấy ngày trôi qua

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:17:18 | Lượt xem: 2

Phù phù phù! Nơi lồng ngực Giang Nguyên phát ra từng tiếng nặng nề.

Sau đó, hắn giống như một con mãnh hổ chạy nhanh trong khu rừng.

Giang Nguyên vừa luyện tập vừa cảm thấy kinh ngạc. Cảm giác luyện tập hôm nay và ngày xưa có chút không giống nhau. Tứ chi càng lúc càng linh hoạt, hữu lực. Chỉ là cảm giác này rất không rõ ràng.

Thoáng chút nghi hoặc, nhưng Giang Nguyên cũng không để ý quá mức. Gần đây tình huống quỷ dị xuất hiện nhiều lắm. Chút dị thường này cũng không đáng chú ý.

Rất nhanh mấy ngày trôi qua. Mấy ngày nay, cuộc sống Giang Nguyên rất bình lặng. Khi còn đang trong phòng khám thì nhận được điện thoại của lão gia tử, nói là trong nhà hết thảy khỏe mạnh, bảo hẳn cứ yên tâm ở lại phòng khám học tập

Nghe được giọng nói sang sảng của lão gia tử, Giang Nguyên cũng yên tâm hơn rất nhiều. Trên đời này hắn chỉ còn một mình lão gia tử là người thân. Chỉ cần lão gia tử khỏe mạnh, hẳn sẽ không còn lo lắng gì nữa.

Sau khi cúp điện thoại, thấy cũng đến ngày. gần phát lương, tâm trạng của Giang Nguyên cũng tốt hơn nhiều. Khi nào nhận lương, hắn sẽ mua một cái điện thoại di động, đến lúc đó lão gia tử có nhớ hắn thì có thể gọi cho hắn bất cứ lúc nào, không cần phải gọi đến phòng khám nhờ. chị Ngô gọi hắn đến nghe.

Tốt nhất là sắm trong nhà một chiếc điện thoại, như vậy hắn cũng có thể thường xuyên gọi điện thoại về nhà, cũng có thể yên tâm hơn. nhiều.

Giang Nguyên biết lão gia tử mấy năm qua sống cũng không dư dả. Tuy nói có tích cóp chút tiền, nhưng ông đều lấy ra để khám bệnh miễn phí cho bà con trong thôn. Nếu không, lão gia tử ngay cả điện thoại cũng không lắp. Cho nên, Giang Nguyên cảm thấy mình nên có nhiệm vụ làm ra tiền mới được.

~ Chỉ là không biết mình sẽ được phát bao. nhiêu tiền lương? Mình cống hiến cho phòng. khám không ít, một ngàn đồng chắc phải có.

Giang Nguyên bấm ngón tay tính toán, đột nhiên trong lòng cảm thấy thê lương, hai mắt bắt đầu đỏ lên.

Hai năm trước, khi tất cả mọi người vẫn còn sống, mặc dù khổ cực nhưng chưa hề lo lắng đến vấn đề tiền bạc. Mặc dù không có cấp trên trợ cấp, cũng chẳng có tiếp tế, nhưng dưới sự chỉ huy của Đại đội trưởng, toàn bộ đội ngũ vừa truy. lùng mục tiêu vừa làm nhiệm vụ lính đánh thuê. Dựa vào thực lực không tâm thường, còn có vận khí, bọn họ chẳng những giải quyết được vấn đề tiền nong mà còn để dành được một số tiền rất lớn.

Đặc biệt, khi Đại đội trưởng giao vấn đề tài chính cho một nhân viên quản lý, tất cả đội viên mỗi tháng đều được trợ cấp một số tiền khá lớn để chỉ tiêu. Khi đội ngũ không có việc gì để làm, tất cả đều đi hưởng thụ những dịch vụ tốt nhất trên thế giới.

Khi đó, Cô Lang có tiếng là tiểu đội có đãi ngộ tốt nhất trong giới lính đánh thuê, khiến cho không biết bao nhiêu người phải đỏ mắt

Nhưng bây giờ, đám người Đại đội trưởng đã chết, còn hắn thì đang ngồi tính toán chỉ tiêu trong số tiền hai ba ngàn đồng.

~ Đội trưởng, xin lỗi, tôi thật sự làm mất thể diện của mọi người quá.

Không biết là đang khinh thường mình hay là nhớ đến đám người Đại đội trưởng, hai mắt Giang Nguyên có chút đỏ lên, thấp giọng lẩm bẩm:

~ Johnny, hy vọng anh không thâm hụt tiền của chúng tôi quá nhiều. Tôi sẽ tìm anh, bởi vì tôi còn phải nuôi gia đình của mình mà còn phải nuôi rất nhiều gia đình khác nữa.

Giang Nguyên mang theo tách trà, chậm rãi đi theo bên cạnh Hồ lão. Nhìn tóc bạc hai bên của Hồ lão, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở ra. Nhân sinh thoáng cái trôi qua trăm năm, cũng giống như Hồ lão, được coi là có danh tiếng ở tỉnh, nhưng theo thời gian dần tt ng cũng bắt đầu già đi, bắt đầu tìm người nối nghiệp cho mình, lưu lại cho đời một chút gì đó của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8