Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 681: C681: Lạc đường

Cập nhật lúc: 2026-03-12 04:27:26 | Lượt xem: 2

Đối với việc giảng bài, Giang Nguyên nghiêm túc nổi tiếng ở Học viện y Đại học Đông Nguyên. Nếu đã lên bục giảng, vậy thì nội dung phải tương ứng với một tiết học, chắc chắn không quá ngắn, nhưng cũng chắc chắn sẽ không giảng không kịp hết nội dung.

Cho nên, tiết học này hắn đứng trên bục giảng giảng rất lưu loát, mặc dù không mang theo nước, nhưng thể lực tốt của hắn đã giúp hắn có thể thao thao bất tuyệt ba tiếng đồng hồ, trừ nghỉ ngơi mười lăm phút giữa giờ thì hoàn toàn không hề dừng lại thâm.

Các sinh viên bên dưới cũng nghe cực kỳ chăm chú, dù sao Giang Nguyên mấy năm nay đã có kinh nghiệm chữa trị chấn thương trong chiến tranh ở nước ngoài, trong nước chắc chắn không ai có thể so sánh được, bởi vậy hắn giảng những thứ này vô cùng thận miệng. Các sinh viên bên dưới ai nấy đều liên tục gật đầu; Chủ nhiệm Triệu và Chu Kiến Quốc ngồi bên dưới lúc này cũng nhìn Giang Nguyên giọng nói sang sảng trên bục giảng, dường như vô cùng hiểu rõ những điều này với khuôn mặt khác nhau.

Trên mặt Chủ nhiệm Triệu tràn đầy bội phục. Giờ ông đã hiểu, tại sao bác sĩ Giang trẻ tuổi như vậy mà đã được ủy thác trách nhiệm như thế. Hóa ra cậu ta thật sự giỏi về phương diện này đến như vậy. Ông là chủ nhiệm Khoa cấp cứu chấn thương chiến tranh, dĩ nhiên biết những gì Giang Nguyên nói đều là những kinh nghiệm hữu ích khi thực sự ra chiến trường. Hơn nữa những thứ mà Giang Nguyên giảng, có lúc ngay cả ông cũng đột nhiên cảm thấy như khơi dậy lòng người, giúp ông chợt hiểu thông những vấn đề trước kia chưa hiểu rõ.

Còn Phó giáo sư Chu Chu Kiến Quốc lúc này sắc mặt tối tăm. Mặc dù trên mặc vẫn treo nụ cười cố định, nhưng không ai có thể nhận ra nụ cười của gã rất miễn cưỡng. Đây vốn cũng là tiết của gã, kết quả người khác giảng còn hay hơn gã gấp mấy lần, các sinh viên ai nấy đều tập trung lắng nghe, nghe rất nhập tâm.

Nếu là người khác giảng thì cũng thôi đi, nhưng đây là do gã tự mình gây chuyện, mời người khác lên giảng. Giờ thì hay rồi, người ta vừa giảng, lập tức phân rõ cao thấp. Phó giáo sư phụ trách môn như gã đây sau này làm sao còn lên lớp được nữa?

– Được rồi, hôm nay tôi giảng đến đây thôi. Tôi nghĩ có lẽ mọi người đã hiểu rất rõ thế nào là ý thức xử lý rồi.

Giang Nguyên nhìn đồng hồ, sau đó cười nói:

– Giờ, chúng ta còn mười lăm phút nếu mọi người có vấn đề gì có thể giơ tay lên hỏi.

Giang Nguyên vừa dứt lời, bên dưới nhanh chóng có một loạt cánh tay giơ lên. Dù sao tiết ban nấy tuy Giang Nguyên giảng rất dễ hiểu, nhưng cũng chỉ mới giảng sơ thôi, có rất nhiều thứ các sinh viên hứng thú đều chưa thể nào giảng hết được.

Nhìn một loạt cánh tay bên dưới, Giang Nguyên cũng chỉ đành mỉm cười chỉ từng người một.

Trong mười lăm phút, Giang Nguyên cố gắng trả lời các câu hỏi một cách đơn giản nhất, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng trả lời được tám câu hỏi.

– Được rồi, các bạn học, giờ đã hết tiết, có vấn đề gì có thể hỏi vào lần sau. Sau này mỗi tuần tôi sẽ có ba tiết chung, cơ hội còn rất nhiều.

Giang Nguyên nhìn những sinh viên mặt tràn đầy thất vọng liền cười gật đầu, sau đó nói:

– Tan học.

– Clap clap clap!

– Đặc sắc, thật sự quá đặc sắc!

Đồng chí Khâu Dương Nguyên nhìn thấy Giang Nguyên đi xuống liền dứng dậy cảm thán vỗ tay, trong mắt mang đầy sự thán phục nói.

– Haha, Chủ nhiệm Khâu quá khen rồi. Đã lâu không giảng bài, giảng một tiết này khiến Giang Nguyên cảm thấy rất không tệ, đột nhiên có chút hoài niệm cảm giác nhàn nhã khi ở Đại học Đông Nguyên, ít nhất là lúc đó không cần phải lục đục đấu đá như thế này.

Chu Kiến Quốc bên cạnh lúc này cũng chỉ có thể mỉm cười, cười khan bắt tay Giang Nguyên nói:

– Chủ nhiệm Giang lợi hại quá, giảng sống động như: thật!

“Gì mà sống động như thật, anh cho rằng tôi đang tạc tượng sao?” Năng lực tinh thần nhạy cảm khiến

Giang Nguyên cảm nhận rõ sự bực bội và giận dữ dưới khuôn mặt tươi cười của Chu Kiến Quốc, Giang Nguyên thầm lầm bầm hai câu nhưng cũng cười hi hi nói:

– Giáo sư Chu quá khen, thật sự quá khen rồi!

Nhìn thấy ý cười dày đặc trong mắt Giang Nguyên, lúc này đồng chí Chu Kiến Quốc cảm thấy trong lòng bắt đầu run lên. Lẽ nào thằng nhãi này cố ý?

Sau khi chào tạm biệt hai đồng nghiệp, lúc Giang Nguyên lái xe định quay về Đại viện Dương gia, chuông điện thoại của hắn lại reo lên.

Giang Nguyên đưa tay cầm lên xem, cả cười, quả nhiên là Phan Hiểu Hiểu canh đúng giờ gọi đến.

– Alo? Sao, hôm nay định mời ngược lại à? Giang Nguyên mỉm cười nói.

– Được, không thành vấn đề, có điều buổi tối thì anh phụ trách.

Phan Hiểu Hiểu cười hì hì đáp lời nói.

– Buổi tối?

Giang Nguyên ngẩn người, sau đó cả cười, gật đầu nói:

– Được, không thành vấn đề.

– Vậy chúng ta gặp ở Khánh Vân Lâu. Phan Hiểu Hiểu cười nói:

– Tôi đã đặt họ món Phật nhảy tường rồi! – Phật nhảy tường? Chơi lớn đây!

Giang Nguyên vừa nghe thấy có đồ ăn ngon trong miệng bắt đầu ch** n**c miếng, cười nói:

– Được, đúng rồi, ở đâu vậy?

~ Anh nói với tài xế, anh ấy sẽ đưa anh đến. Phan Hiểu Hiểu bó tay nói.

Giang Nguyên cười khổ một tiếng, nói:

– Nhưng mà tôi lái xe.

~ Anh lái xe? Không phải anh không có bằng lái sao? Xe đâu ra?

Phan Hiểu Hiểu sửng sốt, sau khi hỏi liên tục vài câu nhưng chợt hiểu ra, nói:

– Được rồi, phố Trường An đi tới một chút, ở…

Sau khi Giang Nguyên hỏi rõ vị trí liền cúp điện thoại, sau đó mỉm cười lái xe đi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8