Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 77: chịu trách nhiệm

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:17:27 | Lượt xem: 2

Có điều lúc này cơn tức của Giang Nguyên vẫn chưa tiêu tan hết. Hắn vừa quay đầu nhìn thấy dấu tay trên mặt Hồ lão y sư, mắt lại đỏ lên, quay đầu tức giận nhìn Trương Nhạc đang đứng bên cạnh. Nghiến răng mắng lớn:

– Trương Nhạc… cái tên chết tiệt này. Anh đứng ở đây làm quái gì, người ta đánh thầy, anh không cản được. mà cũng chẳng biết đường cản lại… cần anh ở đây làm thá gì nữa!

Bị Giang Nguyên mắng cho một trận, khuôn mặt tuấn tú của Trương Nhạc đỏ bừng. Anh ta chỉ cúi đầu, chẳng dám hó hé một tiếng.

Nhìn gương mặt trắng nõn thanh tú của Giang Nguyên tức giận đến mức đỏ bừng, ngực như muốn nổ tung vì giận, Hồ lão y sư đứng sau vừa cảm động vừa đau lòng. Ông vội an ủi nói:

– Giang Nguyên, được rồi, được rồi… chúng ta từ từ nói chuyện, từ từ nói chuyện… chút ủy khuất này của thầy đã là gì chứ…

Giang Nguyên được Hồ lão y sư trấn an một lúc, thấy thầy không có vấn đề gì, lại nhìn người nọ đang rụt cổ bò dậy từ góc tường, lúc này hắn mới bình tĩnh lại một chút.

Người nọ thấy Giang Nguyên có vẻ không định động thủ nữa, lúc này gã mới run rẩy quơ bàn tay dính đây máu mũi, kinh hãi nói:

– Mày… mày là bác sĩ mà đánh ngưò †ao phải kiện mày…

.. tao phải…

 – Mày… tên súc sinh này… đã nói là không liên quan gì đến Hồ y sư… mày làm loạn cái gì hả… Đi… chúng ta về…

Lúc này một giọng nói hàm hồ không rõ ràng từ một phía vang lên.

Giang Nguyên thuận mắt nhìn sang liền thấy một ông lão miệng méo xệc, vừa lắp bắp nói vừa bước đến, cuống quít chắp tay với Hồ lão y sư:

– Hồ… Hồ y sư… Xin l Dạy… dạy con không nghiêm… Thằng súc sinh này đúng là không dạy được {_ mà. Ngày… đừng… đừng trách…

Hồ lão y sư vội vàng đưa tay ra đỡ, nói:

– Lão Trương… Lão Trương đừng vội, đừng vội… Để tôi kiểm tra lại cho ông. Ít nhất chúng ta cũng phải làm rõ ràng xem có chuyện gì đúng không nào… Nếu thật sự là vấn đề của phòng khám chúng tôi, chắc chắn chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm… 

Nhìn thấy cha mình cũng đến, con trai lão Trương vội vàng vẩy máu trên tay, kéo cha mình nói:

– Ba… sao ba có thể đi như vậy được, đã làm ba thành ra như thế này rồi, dù sao cũng phải nói cho ra lẽ chứ. Hơn nữa họ… bọn họ còn đánh con thành ra thế này, dù thế nào cũng phải trả lại công bằng chứ!

Có điều gã vừa nói vừa nhìn Giang Nguyên, sợ sát thần này lại động thủ.

Dứt lời, người này nhìn Giang Nguyên, trong mắt gã mang theo khiếp sợ. Nhưng, gã thấy xung quanh có nhiều người, nghĩ là Giang Nguyên không dám đánh mình nữa, liền ngang ngạnh hơn, mạnh miệng nói:

– Thằng ranh… tao nói cho mày biết, đồn công an này tao có người quan, mày đừng có lộn xộn… Hôm nay mày đánh tao, đợi lát nữa tao đi kiểm tra thương tích… không làm ra ngô ra khoai chuyện này không được…

Gã càng nói càng tức giận, vừa nhìn những người đang vây xem kia, vừa nói:

~ Mọi người nói thử xem, phòng khám của họ chữa cho ba tôi thành ra thế này, tôi tìm họ đòi công bằng, kết quả còn đánh tôi thế này… Làm gì có chuyện vô lý thế này được, đây còn là nơi chữa bệnh cứu người đấy à?

Người này nói xong, liền vuốt máu mũi đây mặt mũi nhìn mọi người, muốn tranh thủ chút đồng tình.

Có điều lần này chẳng có ai ủng hộ gã. Những người đứng bên đều nhìn rõ, là do thằng nhãi này đánh Hồ lão y sư trước. Hồ lão y sư người ta lớn tuổi như vệ Ỉ đánh, đồ đệ của ông ấy ra mặt cũng là chuyện dĩ nhiên. Tuy hắn ra tay hơi hung dữ một chút, nhưng đồ đệ này tính tình thật thà, hiếu thuận, nhìn thấy thầy bị đánh liền đỏ mắt ra tay hơi tàn nhẫn. Điều đó cũng chẳng có gì lạ…

Người này thấy chẳng ai ủng hộ gã, khí t đi nhiều, chỉ chỉ vào Hồ lão y sư nói:

– Ông… bất kể thế nào các ông cũng phải có một câu trả lời, nếu không chúng ta gặp nhau ở Sở y tế…

Hồ lão y sư hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói:

– Anh vội cái gì. Nếu thật sự là trách nhiệm của phòng khám chúng tôi, chắc chắn chúng tôi sẽ không trốn tránh. Để tôi kiểm tra cho cha anh trước rồi sẽ cho. anh câu trả lời!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8