Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 85: khỏi rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:17:35 | Lượt xem: 2

– Trương Chí… được rồi… ba đã đỡ nhiều lắm rồi… Lúc này lão Trương ngồi đó, vui mừng sờ miệng. mình, cảm thấy đã tốt hơn nhiều. Ông vừa nghe thấy con trai nói vậy, cổ liền rụt lại, nhưng vẫn cẩn thận nói.

– Đỡ nhiều cái gì, rõ ràng là vẫn chưa khỏi…

Sắc mặt Trương Chí này biến đổi, hung hăng trừng mắt với cha mình, lạnh giọng nói:

– Bản thân ba không nhìn thấy được thì đừng nói lung tung. Chẳng phải con đều vì ba sao. Còn nhiều lời, ông đây đâm chết cả ông bây giờ!

– Sao mày có thể nói chuyện với cha mày như vậy!

Cuối cùng Giang Nguyên đã không nhịn được nữa. Hăn ghét nhất là thứ bất hiếu, liền tức giận quát:

– Mày có biết hiếu thảo là gì không? Có biết liêm sỉ là gì không?

– Tao mặc kệ mày nói gì, dù sao chúng ta cũng đã thỏa thuận cả rồi. Trong nửa tiếng bọn mày không chữa. khỏi cho ba tao, mẹ nó, bọn mày đền tiền đi!

Người này trừng mắt, chỉ vào miệng cha mình, lạnh giọng nói: – Chẳng lẽ mày không thấy miệng vẫn còn méo à! – Được… Giang Nguyên giận dữ cười, sau đó nói:

– Được, tao chữa khỏi cho ông ấy, xem mày còn gì để nói!

Giang Nguyên đưa tay ra lại cầm một cây ngân châm lên, nhưng đã bị Trương Chí cản lại. Trương Chí trừng mắt nói với Giang Nguyên:

– Mày nói nửa tiếng, giờ hết nửa tiếng rồi, không thể chữa nữa… mau đưa tiền đây!

– Mày… mày là thằng súc sinh, bác sĩ Tiểu Giang chữa cho ba mày, mày còn cản lại… Lẽ nào hai vạn tệ này còn quan trọng hơn bệnh của ba mày?

Một bệnh nhân bên cạnh thấy vậy hai mắt bốc hỏa. Ông chưa từng thấy người con trai nào ham tiền đến không biết xấu hổ như vậy, thậm chí còn bất chấp bệnh của cha mình. Cuối cùng ông không nhịn được nữa bước. ra chỉ mặt Trương Chí, mắng.

– Lão già ông… liên quan quái gì đến ông… Trương Chí bị người này chỉ mặt mắng, không nén được xấu hổ mắng, và một cái tát đã đánh đến, dĩ nhiên cái tát này là vào mặt của ông cụ đứng ra mắng gã kia. 

– Cái tên súc sinh mất tính người này…

Cuối cùng Giang Nguyên không nhịn được nữa, đạp một đạp. Lần này cú đạp trúng thẳng bụng gã, đạp cho. gã đụng vào tường rồi mới lăn xuống.

Nhìn thấy Giang Nguyên đạp cho Trương Chí lăn lộn trên mặt đất, lúc này lão Trương đang ngồi trên ghế mắt đầy lệ đứng dậy võ tay, hét lớn:

– Đánh hay lắm…

– Tao nuôi mày lớn, không ngờ lại nuôi ra một đứa chỉ biết có tiền trong mắt như mày… sớm biết như vậy thì tao vứt mày trong hố phân cho chết đuối là được. rồi…

Lão Trương mặt đầy ngân châm tức giận mắng. Những người bên cạnh nhìn thấy mà run lên.

Giang Nguyên cũng thấy khuôn mặt đây mồ hôi, lại có cả ngân châm đang run rẩy đúng là h‹ hơi dạo người. Hắn vội vã chạy lên trước, cẩn thận trấn an:

– Ông cụ Trương đừng giận, đừng giận… Cứ ngồi xuống đã, đừng tức giận ảnh hưởng sức khỏe…

Đợi đến khi tim lão Trương bình ổn lại, Giang Nguyên mới cẩn thận rút ngân châm trên mặt lão Trương. Sau đó hắn cẩn thận nhìn cái miệng còn hơi méo của lão Trương, vẫy tay với Trương Nhạc, nói:

– Đem tam lăng châm đến đây! 

Trương Nhạc nhìn thấy Trương Chí cả một lúc lâu vẫn chưa thể bò dậy được lập tức cảm thấy như trút được giận, tâm tình thoải mái. Anh ta vừa nghe thấy vậy, vội vã cẩn thận đưa một cây Tam lăng châm sang.

Những người bên cạnh lúc này đều cẩn thận nhìn Giang Nguyên, xem Giang Nguyên chữa khỏi cho lão Trương như thế nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8