Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 86: Ông đây sẽ không tha cho mày đâu

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:17:36 | Lượt xem: 3

Trong tay thần y Tiểu Giang, cái miệng méo xệch của lão Trương chỉ trong nửa tiếng ngắn ngủi đã được chữa khỏi. Các bệnh nhân và bác sĩ đứng vây xem bên cạnh ai nấy đều vui mừng cuống quít vỗ tay.

Các bác sĩ vui mừng là vì cuối cùng phòng khám cũng thoát được một kiếp nạn, cứu vãn được danh dự. Các bệnh nhân vui mừng là vì đã có thêm một tiểu thần y. Sau này nếu lỡ như sức khỏe có vấn đề gì, họ lại có thêm một hy vọng được cứu chữa.

Nhìn thấy cha mình đang đứng ở giữa vui mừng sờ miệng, còn được những người khác bên cạnh vỗ tay, sắc mặt Trương Chí xanh mét. Gã đưa tay lau vết máu khóe miệng, oán hận nhìn Giang Nguyên một cái rồi lén lút rời đi.

Đứng ở cửa, Trương Chí quay đầu lại nhìn Giang Nguyên một cái, tàn nhẫn nói thầm:

– Ông đây sẽ không tha cho mày đâu!

Giang Nguyên đứng đó, dường như cảm nhận được ánh mắt uy h**p kia của Trương Chí liền quay đầu lại nhìn theo bóng lưng Trương Chí, nhẹ nhàng nở nụ cười lạnh.

– Trương Nhạc, điều kiện chữa trị hiện tại cực tệ, lần sau gặp phải bệnh nhân như vậy nhất định phải chú ý, phải tỉ mỉ kiên nhẫn, nói rõ tất cả các khả năng cho bệnh nhân. May là lần này có Giang Nguyên nên mọi chuyện không có vấn đề gì lớn, cho nên ta cũng không xử phạt con nữa… 

Hồ lão y sư trước nay luôn công bằng, hơn nữa hiện tại phòng khám cũng không thể thiếu được Trương Nhạc. nên cũng chẳng xử phạt gì… Chuyện này kể ra thì cũng chỉ có thể trách Trương Nhạc không may. Gần đây thằng nhãi này xui xẻo quá, may là không liên lụy đến phòng khám. Hơn nữa, nhờ có Giang Nguyên, danh tiếng của phòng khám được vực dậy, tâm tình của Hồ lão y sư cũng tốt hơn nên không truy cứu chuyện đó nữa.

Nghe Hồ lão y sư nói vậy, Trương Nhạc cũng thở phào nhẹ nhỏm. Anh ta nhìn Giang Nguyên đang đứng cạnh, trong mắt chứa thêm vài phần cảm kích.

Phòng khám nhanh chóng khôi phục sự yên tĩnh, Giang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhỏm, âm thầm cảm thấy may mắn. Tổ sư gia này cũng khá thú vị. Nếu không phải mấy ngày nay lão dạy cái trò này, thì chuyện lần này mình cũng chẳng có cách nào giải quyết.

Đêm yên tĩnh trôi qua, Giang Nguyên nằm trên giường, vết xăm chỗ vai trái thỉnh thoảng vẫn lóe lên, đôi mắt của Giang Nguyên vẫn bất giác rung động. Hắn đang bị động tiếp thu những phân tích và hấp thụ đối với năng lượng tinh thần. Từng bức ảnh kèm theo giọng nói của Tổ sư gia đang tiến vào trong đầu hắn.

– Cơ thể sắp tỉnh rồi, tạm dừng phân tích hấp thụ năng lượng tỉnh thần. Trước mắt con đã hấp thụ được sáu tin tức về kinh mạch, 102 tin tức về huyệt vị, phần còn lại đợi khi cơ thể rơi vào giấc ngủ sẽ lại hấp thu tiếp.

Nửa giờ sau, Giang Nguyên tỉnh lại từ trong giấc ngủ, nhẹ nhàng lắc đầu, cảm thấy đầu nặng như chì. Giang Nguyên cũng chẳng than thở gì, dù sao bây giờ hắn cũng đã cảm nhận được sâu sắc lợi ích của những giấc mộng mơ hồ hàng ngày rồi.

Nếu không có những mộng cảnh như có như không hàng ngày này, những chuyện như hôm qua mình không thể nào xử lý tốt được như vậy.

Đã có hiệu quả như vậy, vậy thì mày mơ màng thêm một hai năm cũng có sao đâu. Giang Nguyên sờ sờ đầu rồi vội vàng rời khỏi giường. Sau khi hắn rửa mặt liền vội vàng thay quần áo, chạy bước nhỏ về phía sân trường Đại học Đông Nguyên.

– Hộc, hộc, hộc…

Sau khi tập một đoạn Ngũ Cầm Hí, toàn thân Giang Nguyên liền toát mồ hôi. Hắn cảm thấy toàn thân thoải mái, tay chân tứ chỉ cảm thấy vô cùng linh hoạt, tinh thần cũng tăng lên gấp bội.

“Hình như trước đây không thoải mái được như  Giang Nguyên hơi nghỉ hoặc lau mồ hôi trên trán, sau đó mặc T-shirt vào, chậm rãi đi trên con đường ban. nãy đến đây.

Hắn vừa đi vừa nghi hoặc. Hắn luyện Ngũ Cầm Hí đã mười mấy năm rồi, tuy có tiến bộ, hơn nữa sau khi luyện xong, cảm giác toàn thân rất thoải mái, tương đối không tệ. Nhưng, hắn chưa từng có cảm giác mãnh liệt như thế này.

Sau khi suy nghĩ một lát Giang Nguyên vẫn chưa thể nghĩ thông suốt được, cho nên Giang Nguyên lắc đầu không suy nghĩ nhiều nữa mà đi thẳng về phía cổng trường.

Lúc này đã sắp bảy giờ ba mươi rồi, sinh viên trên đường cũng dần đông hơn. Giờ tắm rửa, thay quần áo, ăn bữa sang cần có chút thời gian, cho nên Giang Nguyên bước nhanh về phía phòng khám.

Có điều chưa đi đến cổng, hắn đã nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp dường như đang cúi đầu, lòng đầy tâm sự đi đến trước mặt mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8