Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 87: Người kế tiếp

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:17:37 | Lượt xem: 3

Nghe thấy giọng Giang Nguyên, sau khi sửng sốt một lúc, Tiểu Vũ ngẩng đầu lên, nhìn Giang Nguyên, sau đó trên mặt lộ ra nụ cười mỉm, nói:

– Anh Nguyên… Sao anh lại ở đây?

– Ừ… anh vừa mới vào chạy bộ… ăn sáng chưa?

Giang Nguyên mỉm cười hỏi.

– Ăn rồi ạI

Nhìn trán Giang Nguyên còn sót lại chút mồ hôi, Tiểu Vũ ngượng ngùng cười cười.

~ Hình như thấy em không vui, có chuyện gì à? 

Giang Nguyên nhìn thấy tâm tình Tiểu Vũ dường như không vui liền tò mò hỏi thăm.

– A… Không có việc gì không có việc gì.

Nghe Giang Nguyên hỏi vậy, Tiểu Vũ vội vàng cười lắc đầu nói:

– Có thể do tối qua em ngủ không ngon nên giờ chẳng tỉnh táo nổi!

– Ừm… nhớ là tối đừng thức khuya quá…

Giang Nguyên cười gật đầu, nhìn thời gian thấy không còn sớm nữa, liền nói:

– Được rồi, anh phải về mở cửa phòng khám. Em nhớ có chuyện gì thì tới phòng khám tìm anh nhé!

– Biết rồi ạ, cảm ơn anh Nguyên, anh mau đi đi… Tiểu Vũ cười gật đầu nói.

Giang Nguyên vẫy tay với Tiểu Vũ, sau đó đi về phía phòng khám.

Vì hiện nay rất nhiều bệnh nhân già đều biết buổi chiều Hồ lão y sư và bác sĩ Tiểu Giang thường phải đi dạy ở Đại học Đông Nguyên, cho nên hầu hết bệnh nhân già đều chọn đến khám vào buổi sáng.

– Thầy… cái này xong rồi… 

Giang Nguyên đưa đơn thuốc đã kê xong đặt bên tay Hồ lão y sư, sau đó ra hiệu bảo bệnh nhân ngồi bên chỗ Hồ lão y sư, rồi mỉm cười ngắc bệnh nhân tiếp theo:

– Người kế tiếp!

– Tốt quá… cuối cùng cũng đến phiên tôi…

Một bệnh nhân vui mừng bước đến, ngồi xuống bên cạnh Giang Nguyên,vội vàng đưa tay đặt lên gối bắt mạch, khách khí mỉm cười nói với Giang Nguyên:

– Bác sĩ Giang, phải làm phiền cậu rồi!

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu nói:

– Cụ có chỗ nào không thoải mái ạ…

– A… chủ yếu là chỗ thắt lưng này đau lắm, bệnh cũ mấy năm rồi. Tôi nghe nói bác sĩ Giang châm cứu rất giỏi, muốn đến kê chút thuốc, tiện thể nhờ cậu châm cứu cho tôi xem thử!

– A… được, được…

Giang Nguyên sửng sốt, không ngờ chuyện hôm qua lại truyền đi rộng rãi như vậy. Lần này đã có người cố ý đến tìm mình châm cứu. Hắn liền cười gật đầu, nói:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8