Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyết Phủ Trấn Bắc
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-01-31 05:21:18 | Lượt xem: 2

Có người không đành lòng, khẽ khuyên:

“Vương gia, vương phi nói cũng không sai. Công chúa Uyển Ninh là bị man di bắt đi, thị vệ dù thất trách cũng đã bị xử rồi, cần gì làm vậy…”

“Phải đấy, công chúa chết dưới tay man di cũng không uổng. Vương gia nếu thật sự còn nhớ nàng ấy, sau này dẫn quân đánh thẳng vào vương đình man di, báo thù cho nàng là được!”

“Đúng rồi, vương phi còn đang mang thai. Nếu giờ tạo nghiệt sát sinh vô tội…”

Tiếng người chưa dứt, ánh mắt Tiêu Dự Thành đảo qua, cả doanh trướng lập tức yên tĩnh như tờ.

Hắn không ngờ Uyển Ninh thân là công chúa mà trong mắt đám binh lính, lại bị xem nhẹ đến thế!

Nhưng nghĩ lại, chính mình cũng chưa từng để nàng được tôn trọng.

Ba năm nàng ở quân doanh, hắn cố ý phớt lờ nàng, để nàng chịu khổ mà tự rút lui.

Tất cả mọi người đều xem nàng là một tiểu quân y thấp kém.

Ở nơi như Bắc Cương, ai ai cũng chỉ phục tùng vị tướng quân của họ, mà vị tướng quân ấy…

Từ đầu đến cuối chưa từng vì nàng mà ra mặt, cũng chưa từng bảo vệ nàng.

Vậy thì đám binh sĩ kia xem thường nàng, là điều tất nhiên.

Huống chi, nàng còn có cái “tâm tư” không nên có với hắn…

Nghĩ tới ba năm qua nàng phải chịu đựng nhường nào, tim hắn đau nhói.

Hắn nhắm mắt, rồi lại mở ra, ánh mắt bùng cháy sát khí.

Hắn vừa định lên tiếng quát hỏi, thì từ sau đám đông vang lên một giọng nữ the thé…

“Công chúa Uyển Ninh ở trong quân ba năm, không biết đã cứu sống bao nhiêu tướng sĩ! Vậy mà đám các ngươi, lũ lòng lang dạ sói, lại dám khinh thường công chúa như vậy!”

Chương 12

Mọi người nghe tiếng liền quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy một nữ tử vận hắc y, đầu cài hoa trắng, tay kéo theo thanh kiếm thượng phương, đang sải bước đi tới.

Mỗi bước nàng đi, đều có người chủ động tránh đường sang hai bên, nhường lối cho nàng.

Người đến không ai khác, chính là Tố Nguyệt – người mà hơn một tháng trước, do công việc cấp bách nơi biên ải, được công chúa đích thân phái về kinh thành.

Tố Nguyệt không ngờ rằng, chỉ một lần trở về, nàng lại không thể gặp lại tiểu công chúa của mình nữa.

Nếu biết trước kết cục này, nàng tuyệt đối sẽ không rời đi… sẽ không quay về!

“Tiêu Dự Thành! Ta vốn nghĩ, cho dù ngươi không thích công chúa, ghét bỏ công chúa, thì chí ít cũng sẽ không bỏ mặc tính mạng của công chúa. Vậy ngươi nói xem, nàng ấy ở trong doanh ba năm, suốt ngày làm quân y trong doanh trướng, chưa từng rời khỏi đại doanh, vậy tại sao lại chết ở Bắc Cương này?”

“Ngươi nói đi!”

Nếu không phải vì tin tưởng ba năm qua công chúa ở trong quân chỉ quanh quẩn bên Tiêu Dự Thành, hoặc bận rộn cứu chữa thương binh, thì nàng làm sao dám rời Bắc Cương, về kinh chuyển giao bức thư tay do công chúa viết?

Nàng không thể ngờ được… một người chẳng bao giờ rời khỏi quân doanh, thậm chí hiếm khi đến y đường như công chúa, lại bị man di bắt cóc đến vách đá, rồi rơi xuống vực sâu!

Tố Nguyệt giận đến nghiến răng, ánh mắt trừng trừng nhìn Tiêu Dự Thành, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn!

Tiêu Dự Thành nhắm mắt lại, giọng trầm thấp:

“… Là ta không bảo vệ tốt cho nàng.”

“Hừ…” Tố Nguyệt cười lạnh, đảo mắt khinh bỉ nhìn khắp đám người.

“Công chúa còn lo lắng cho đám các ngươi – bọn vô ơn này! Chính nàng là người dặn ta quay về kinh, cầu xin bệ hạ điều binh từ Thương Châu đến trấn thủ Hổ Dược Quan! Vậy mà đổi lại, các ngươi đáp trả nàng thế nào? Là sự xem thường, là phỉ báng!”

Lời nàng vừa dứt, mọi người đồng loạt ngẩng đầu, ánh mắt hoang mang khó hiểu.

Chỉ có Giang Thiển Ngâm là sắc mặt trắng bệch, suýt đứng không vững.

Nàng ta há miệng định nói gì đó, nhưng không dám đối diện ánh mắt của Tố Nguyệt.

“Ý đó là gì?”

Tiêu Dự Thành cũng nhíu mày, chưa kịp phản ứng thì phía sau Tố Nguyệt, một nam tử bước lên.

Hắn là Tống Thì Ngự – tướng dưới trướng tổng binh Thương Châu, từng được Tiêu Dự Thành gặp vào năm ngoái khi hai quân diễn tập.

Khi đó hắn còn từng nhận xét: “Người này là nhân tài hiếm có.”

Tống Thì Ngự bắt gặp ánh nhìn của Tiêu Dự Thành, tiến lên một bước, trầm giọng nói:

“Thương Châu nhận được thánh chỉ, ra quân trước Lạp Bát, tiến tới chi viện Hổ Dược Quan, đề phòng man di đột kích. Bảy ngày trước, Tôn Soái lệnh cho mạt tướng dẫn binh đi trước, quả nhiên đã đụng đầu với bọn man di đang tiếp xúc với nội gián vùng Quan Trung!”

Lời vừa dứt, sắc mặt tất cả mọi người đại biến!

Hổ Dược Quan là trọng trấn biên giới của Bắc Cương. Ngay cả trẻ con nơi này cũng biết tầm quan trọng của nó.

Nếu quan này thất thủ, Bắc Cương ắt hứng lấy một hồi chém giết khốc liệt.

Cho dù là Tiêu Dự Thành, người nắm binh như thần, cũng không dám chắc có thể thủ vững.

Vậy mà lúc này, hắn lại được phó tướng Thương Châu báo cho biết: Có nội gián trong Hổ Dược Quan!

Tiêu Dự Thành trừng mắt không dám tin, giận dữ bừng bừng.

Không chỉ hắn, các tướng sĩ Bắc Cương cũng đồng loạt nổi lên nghi ngờ.

Có cận vệ mạnh dạn lên tiếng:

“Tống tướng quân, lời ngài nói là thật sao?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8