Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Tình Chi Thư
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-30 17:24:25 | Lượt xem: 2

Từ ngày trưởng tỷ hòa ly, trở về nhà mẹ đẻ, thì hôn kỳ của ta cùng Thẩm Chi Hạc lại một lần nữa bị trì hoãn.

Hắn nói:

“Hoàn Khanh vừa mới hòa ly, nay cử hành hôn lễ e tổn hại thanh danh của nàng.”

Ta lặng lẽ gật đầu, tỏ vẻ đồng thuận.

Đây đã là lần thứ ba Thẩm Chi Hạc dời hôn kỳ.

Lần thứ nhất, hắn lấy cớ xuất ngoại cầu học, kỳ thực là theo trưởng tỷ ở lại Lâm An suốt ba năm.

Trưởng tỷ xuất giá rồi, hắn lại viện cớ kiến công lập nghiệp, ở nơi biên quan trấn thủ thêm ba năm nữa.

Ba năm nối tiếp ba năm, ta từ thiếu nữ tuổi cập kê hai tám, trở thành danh môn lão nữ chưa gả ở kinh thành.

Lần này, ta không muốn đợi nữa. Tự mình cầu xin tổ mẫu, đem tên ta trình lên cung đình.

Trưởng công chúa sắp sửa đến chùa Thành An vì nước cầu phúc, sẽ chọn mười vị quý nữ theo hầu, nhập tự ba năm, không được hồi gia.

Ngày ta rời đi, đã sai người đưa thư từ hôn đến Thẩm phủ.

Nghe nói về sau, Thẩm đại nhân xưa nay luôn đoan chính trầm tĩnh, lại đứng ngoài chùa Thành An trọn một tháng, chỉ cầu được gặp mặt tiểu thư Tống gia một lần.

1

“A Đường, chuyện hôn sự của chúng ta, e là lại phải dời thêm một đoạn thời gian nữa.”

“Hoàn Khanh vừa mới hòa ly, nay tâm còn thương tổn, nếu ta cùng nàng thành thân lúc này, tất khiến nàng động tâm cảnh mà sinh bệnh. Nàng vốn thân thể yếu đuối từ nhỏ, nếu bệnh tình truyền ra ngoài, e sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của nàng.”

Cách một tấm màn sa, ta không thấy rõ sắc diện của Thẩm Chi Hạc, song vẫn có thể nghe ra từng chữ từng lời dịu dàng khi hắn nhắc đến trưởng tỷ.

Từng câu từng chữ đều vì trưởng tỷ mà suy nghĩ, nửa phần cũng chẳng để tâm đến những điều ta phải gánh chịu khi hôn kỳ lại lần nữa trì hoãn.

Tất thảy đều có dấu vết từ lâu.

Tại yến tiệc hôm nay, mẫu thân vừa mới nhắc đến hôn sự của ta, trưởng tỷ đã khóc lóc đòi hồi hương về Thanh Thành.

Nàng nói bản thân vừa hòa ly với trượng phu, nay lại phải tận mắt nhìn muội muội xuất giá, trong lòng thật chẳng thể chịu đựng được.

Thẩm Chi Hạc thấy vậy, liền lập tức đề nghị trì hoãn hôn kỳ, đợi đến khi trưởng tỷ khuây khỏa rồi mới thành thân.

Tuy Thẩm mẫu lúc ấy quát mắng hắn tại chỗ, còn hắn cũng cúi đầu xin lỗi ta, nói chỉ là lời nói đùa.

Song ta biết, hôn kỳ nhất định sẽ bị trì hoãn.

Tuy trong lòng sớm có dự liệu, nhưng khi thật sự nghe hắn mở lời, ta vẫn chẳng nén được nỗi xót xa.

Mắt đỏ hoe, ta siết chặt chiếc giá y trong tay.

Chờ mãi không thấy ta hồi đáp, Thẩm Chi Hạc dường như có phần sốt ruột.

“A Đường, ý nàng ra sao?”

Ta còn có thể ra sao? Quyết định của hắn xưa nay nào phải chuyện ta có thể lay chuyển?

Nhưng cớ chi phải để ta mãi lùi bước, đợi hết ba năm lại ba năm?

Cắn răng nén uất ức trong lòng, ta ngẩng đầu hỏi hắn:

“Nếu ta không nguyện thì sao? Trưởng tỷ cùng tỷ phu hòa ly, chẳng phải lỗi do ta, cớ gì phải để ta gánh hậu quả?”

Thanh âm Thẩm Chi Hạc bỗng trở nên nghiêm khắc:

“Tống Đường, Hoàn Khanh là trưởng tỷ của nàng, sao có thể nhẫn tâm bỏ mặc tỷ muội thâm tình mà cứ khăng khăng làm nàng ấy đau lòng lúc này?”

“Nếu nàng cố chấp như vậy, ta chỉ đành thỉnh hai vị mụ mụ trong cung đến, dạy cho nàng hiểu thế nào là quy củ. Một nữ tử hẹp hòi như vậy, sao xứng làm chủ mẫu Thẩm gia ta?”

Ta khẽ nhếch môi, tự giễu một tiếng, rốt cuộc không nhịn được nữa mà lệ rơi lã chã, nhỏ xuống chiếc giá y màu đỏ, loang thành từng mảng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8