Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Uyển Ninh
Chương 6.3

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:47:12 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại phu nhân lạnh lùng phụ : “Lão gia, ông nghĩ con gái của Lục Giang Vân , cần thiết trộm thứ ?”

Nhìn phụ ngập ngừng , Đại phu nhân , dặn dò thị nữ theo hầu bà là Ngô mụ: “Lấy hộp trang điểm của đến.”

Đại phu nhân ít khi trang điểm.

Bà thường ngày chỉ mặc một bộ y phục giản dị, tóc đen búi bằng một cây trâm gỗ.

Ngay cả cũng , bà còn hộp trang điểm.

Ngô mụ nhanh chóng mang theo hai tiểu tư, lấy một cái hộp gỗ đàn hương lớn.

Mở , cả phòng sáng rực ánh sáng lung linh.

Di nương mới cưới của phụ là một cung nữ xuất cung, từng thấy qua nhiều thứ quý giá, lúc lập tức kêu lên kinh ngạc.

“Trời ơi, đây là ngọc lục bảo cống phẩm Tây Vực, mỏ ngọc khai thác hết từ mấy chục năm , chỉ từng thấy chiếc vòng ở chỗ lão thái phi.”

“Còn chuỗi san hô, mỗi hạt san hô thị trường thể đổi lấy mười lượng vàng, phu nhân một chuỗi vòng cổ san hô lớn như !”

Triệu di nương mặt mày đờ đẫn.

Thẩm Uyển Dung ngẩn ngơ những bảo vật quý giá trong hộp.

Trong ánh mắt nàng sự khó hiểu, kinh ngạc, và cả căm hận.

Kiếp , nàng ở bên Đại phu nhân nhiều năm như , mà trong căn phòng lạnh lẽo giấu nhiều bảo vật đến thế.

Đại phu nhân để ý đến bất kỳ ai, chỉ đầu vẫy tay gọi : “Lại đây, chọn vài món.”

Ta: “A?”

Một lát mới phản ứng, vội vàng từ chối: “Thứ quá quý giá, con dám nhận…”

Đại phu nhân khẽ : “Mấy món trang sức cũng dám nhận? Con là con gái , những thứ của đều cần con kế thừa.”

Trong chốc lát, ánh mắt ghen tị của đều đổ dồn lên .

Thẩm Uyển Dung trừng mắt , ánh mắt nàng như sắp rỉ máu.

Triệu di nương mặt mày xám xịt, nhưng vẫn cố gắng thử nỗ lực cuối cùng: “Phu nhân, Ninh cô nương theo bà lớn lên, cao quý như đích nữ, con gái sánh bằng cô .”

“Bà bao che Ninh cô nương, ai dám chống bà, nhưng chẳng lẽ trong Thẩm phủ lớn như , đích nữ chủ mẫu thể tùy ý hành động, còn chúng là di nương thứ nữ thì đáng một mạng ư?”

“Ta tiếc món đồ, nhưng nếu trong Thẩm phủ ai oan uổng, lẽ nào chúng chút chỗ dựa nào?”

Phụ , lập tức phụ họa: “ , lão phu nhân ở nơi xa, ngôi chủ mẫu sớm muộn gì cũng do Uyển Dung thừa kế, Uyển Dung chịu nhục hôm nay, quản lý trong Thẩm phủ?”

Đại phu nhân lạnh nhạt đáp: “Ta nhớ sai, trong phòng Thẩm Uyển Dung cũng vài món trang sức mà ban cho, dù là trâm ngọc, nếu nàng thể mang so với món trang sức , sẽ nhận mặt , lập tức đưa Ninh Nhi khỏi Thẩm phủ, bao giờ .”

“Ngược , nếu nàng món trang sức tương tự, thì đó là của khi thưởng cho nàng vật phẩm quý giá, dạy bảo cẩn thận, để nàng nổi lên tham lam. Ta trách nàng, nàng thể cúi đầu nhận , coi như chuyện từng xảy .”

Lời , Triệu di nương và Thẩm Uyển Dung đều cúi đầu dám lên tiếng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8