Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vả mặt chồng cũ và bạch nguyệt quang của hắn
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:08:34 | Lượt xem: 2

“Tình cảm giữa chúng ta là gì? Là tôi vì anh mà uống rượu đến xuất huyết dạ dày để kéo về hợp đồng biểu diễn cho anh, hay là anh ngoại tình rồi đuổi tôi ra khỏi công ty?” 

Tôi đập mạnh ly rượu xuống bàn, trầm giọng nói: “Mã Hạo Minh, anh có tư cách gì mà nói đến tình cảm với tôi?”

“Được, Lưu Nhược Ninh, cô đừng đắc ý, cứ chờ đấy mà xem!”

Kẻ cặn bã cuối cùng cũng lộ rõ mặt thật, tôi cũng chẳng buồn nghe anh ta gào thét, lập tức cúp máy và chặn số anh ta.

12.

Vài ngày sau…

Tôi đã thương lượng một hợp đồng quảng cáo cho Tiêu Dương, hôm nay chuẩn bị đi ký kết. 

Nhưng vừa đến cổng công ty đối tác, bên kia lại đột ngột thay đổi:

“Nhược Ninh, rất xin lỗi, công ty chúng tôi đã ký hợp đồng quảng cáo này với người khác rồi.”

“Ý các người là gì? Hôm qua không phải các người nói sẽ ký với chúng tôi sao?” Tiêu Dương có tính cách nóng nảy không vui hỏi thẳng.

Tôi vỗ nhẹ vai cậu ấy, ra hiệu cho cậu ấy bình tĩnh.

Dù thay đổi đột ngột rất đáng ghét, nhưng không thể đắc tội với tư bản.

“Chuyện này…”

Người phụ trách bên đối tác có chút khó nói.

“Hợp đồng của cô, bên chúng tôi đã ký mất rồi.”

Mã Hạo Minh được Hà Vi Vi đẩy vào.

“Chậc chậc, Tiêu Dương, đây là công ty mới mà anh lựa chọn ư, năng lực kinh doanh thật kém, ngay cả con vịt đã chín cũng có thể bay mất.” 

Hà Vi Vi nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ chế giễu và châm biếm.

“Đồ không biết xấu hổ!” Tiêu Dương tức giận nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm.

Tôi nắm lấy cánh tay của Tiêu Dương, bảo cậu ấy đừng manh động.

“Có trách thì hãy trách Lưu Nhược Ninh, cô ta đã khiến tôi và Vi Vi bị người ta chê bai sau lưng, chiếm hợp đồng của anh cũng chỉ coi như là một bài học nhỏ mà thôi.” Mã Hạo Minh nhìn tôi, nở nụ cười đầy thách thức.

Biết Mã Hạo Minh không biết xấu hổ, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy có người mặt dày đến vậy.

Tôi thật sự muốn xông lên tát anh ta một cái.

Nhưng tôi vẫn nhịn, dù sao đánh người cũng phạm pháp, và loại người này cũng không đáng.

Chỉ là một hợp đồng nhỏ, đưa cho anh ta cũng chưa chắc anh ta đã giữ nổi.

Nhưng Mã Hạo Minh giống như một con ch.ó điên, các hợp đồng sau đó tôi đàm phán được cho Tiêu Dương đều bị anh ta cướp trắng.

Không phải do anh ta có nguồn tài nguyên tốt, mà là anh ta chấp nhận giá rẻ, đây là cạnh tranh không lành mạnh.

Sau khi Mã Hạo Minh cướp được ba hợp đồng của tôi, Tiêu Dương tức đến mức muốn lấy d.a.o c.h.é.m anh ta ngay lập tức .

Tôi trấn an cậu ấy, nếu ai đó cố ý gây khó dễ cho tôi thì chúng ta sẽ cùng tính sổ cả nợ cũ lẫn nợ mới với họ.

Dù sao thì trời cũng lạnh rồi.

Gã đàn ông cặn bã và người phụ nữ hèn hạ kia cũng sắp phá sản thôi!

“Chị, chị thực sự muốn em nhận kịch bản này sao?”

Hôm đó, tôi dẫn Tiêu Dương đi gặp đạo diễn phim truyền hình.

Khi đến nơi, trên xe chỉ còn tôi và Tiêu Dương, cậu ấy không nhịn được mà thắc mắc với tôi: “Nhưng… nhưng, em nghe nói kịch bản này hình như chưa được phê duyệt bên Cục Điện ảnh và Truyền hình, nhà đầu tư cũng chưa có, hơn nữa, vai diễn này nhìn qua cũng không ổn lắm.”

Tiêu Dương đã có nhiều năm trong nghề nên cũng có mạng lưới quan hệ và nguồn tin của riêng mình.

Theo cậu ấy, kịch bản này rất tệ, không đáng để nhận.

Đúng là rất tệ, nhưng người khác không biết.

“Tôi biết.” Tôi mỉm cười nhạt.

Tiêu Dương ngẩn người: “Vậy tại sao chị Ninh vẫn để em nhận?”

“Tôi đưa cậu đến chỉ để diễn thôi.”

“Diễn?”

“Đúng.” Tôi tắt điện thoại, kiên nhẫn giải thích với Tiêu Dương: “Tôi nghĩ trong công ty chúng ta có nội gián, nếu không thì sao mỗi lần tôi đàm phán hợp đồng cho cậu xong, Mã Hạo Minh đều biết chính xác là công ty nào mà cướp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8