Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 231: Chỉ là không biết thủ đoạn này là gì

Cập nhật lúc: 2026-03-12 18:07:37 | Lượt xem: 2

Ngụy Vương là cường giả Hoá Đỉnh duy nhất trong vương triều Đại Ngụy bọn họ, ai dám nói có thể đánh bại ông ta chứ? Không thể đánh bại thì làm thế nào để tiễn đi.

Phương tông chủ và Mục lão cũng bị ngữ khí Lâm Tiêu làm cho kinh ngạc. Mới bao lâu không gặp tiểu tử này, sự kiêu ngạo còn cao hơn so với trước kia gấp mấy lần.

“Hả?! Tu vi của tiểu tử này… Luân Hải cảnh viên mãn?!” Mục lão mở to hai mắt, không thể tin nổi nói.

Lúc này ông ta mới chú ý tới tu vi cảnh giới của Lâm Tiêu, phải biết rằng mới chỉ hơn một tháng trôi qua thôi.

Nghe nói khi tiểu tử này bước ra từ di tích Vô Cực mới vừa đột phá Luân Hải cảnh.

“Hả? Thật sự, tốc độ tu luyện tiểu tử này vô cùng kinh người.” Phương tông chủ cũng cảm thán nói.

Nếu một thiên tài yêu nghiệt như vậy có thể trưởng thành, trong tương lai chắc chắn sẽ mạnh hơn Ngụy Vương rất nhiều.

Nhưng……

Họ đều không biết nên làm thế nào để sống sót qua kiếp nạn hôm nay.

“Ha ha ha, điên rồi! Quá điên rồ! Lâm Tiêu, ngươi thật sự là người điên nhất mà ta từng gặp, ta tin rằng, cho ngươi thêm hai mươi năm nữa, ta hiện tại có thể không phải là đối thủ của ngươi.”

“Thật đáng tiếc, hôm nay ngươi phải chôn theo con trai ta rồi.”

Trong mắt Ngụy Vương lộ ra sự lạnh lùng, nói xong câu này, ông ta lại nói với cường giả bán bộ Hoá Đỉnh.

“Hãy giải quyết kiếm các đó của lão gia hoả đi.”

“Rõ!! Ngụy Vương!” Cường giả bán bộ Hoá Đỉnh cung kính nói.

Sau đó, hắn ta bắt đầu tấn công dữ dội và mãnh liệt.

Lâm Tiêu liếc nhìn tình hình của Cảnh lão, sau đó quay người lại hỏi hai người phía sau mình một câu.

“Phương tông chủ, Mục lão, tại sao Dạ Cô Thành lại thành ra như thế này?” Lâm Tiêu hoài nghi hỏi.

Dựa vào thực lực của Dạ Cô Thành, về lý mà nói hắn ta có thể vật lộn với Ngụy Vương một trận mới đúng nhưng hắn ta còn gục xuống trước những người khác một bước.

Điều này rất không đúng.

“Tiểu tử Lâm Tiêu, chính là Ngụy Vương giở trò. Khi Diệp Cổ Thành đối mặt với Ngụy Vương, tuy mất sức nhưng vẫn có thể chống cự được. Nhưng không biết vì sao, đột nhiên Dạ Cô Thành giống như mất đi linh hồn, trực tiếp từ trên trời rơi xuống và bất tỉnh như bây giờ.” Mục lão vội vàng giải thích.

Lâm Tiêu cau mày lại.

Quả nhiên Ngụy Vương này không phải là người tốt. Chiến đấu với cường giả bán bộ Hoá Đỉnh cũng cần phải dựa vào đánh lén mới có thể thắng.

Thân là vua của vương triều Đại Ngụy, như vậy không phải là quá đáng khinh sao.

Chỉ là không biết thủ đoạn này là gì.

Trận chiến trước mặt mọi người ngày càng trở nên khốc liệt, mỗi một chiêu đều vô cùng nguy hiểm.

Thực lực của Cảnh lão bùng phát ra lợi hại hơn nhiều so với mọi người nghĩ.

Cho dù là bán bộ Hoá Đỉnh cường giả thể hiện ra bản lĩnh thực sự của mình thì hai bên vẫn ngang tài ngang sức.

“Ôi, Cảnh lão sắp không ổn rồi.” Mục lão thở dài một tiếng.

“Dù sao thực lực hai bên cũng có sự chênh lệch rất lớn, cho dù thi triển bí thuật cũng không giúp được gì.” Phương tông chủ cũng thở dài thườn thượt.

Sắc mặt Lâm Tiêu bắt đầu trở nên khó coi, hắn không hỏi thêm câu nào nữa.

Bởi vì hắn có thể cảm nhận rõ ràng khí tức sinh mạng của Cảnh lão đang không ngừng giảm sút.Đây có lẽ là một loại bí thuật với cái giá là sinh mạng.

Được cái này mất cái kia.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Nhìn thấy cường giả bán bộ Hóa Đỉnh hắn chém ra một đạo kiếm ý sắc bén về phía Cảnh lão.

Lâm Tiêu liền ra tay, tay hắn cầm kiếm để sau lưng vung lên.

Một luồng kiếm khí có thể so sánh với của cường giả bán bộ Hoá Đỉnh đó đột nhiên bùng ra.

Đây là đạo kiếm khí Hoá Đỉnh cuối cùng mà hắn thu thập được trong Vô Cực mộ kiếm.

Kiếm khí giống như cầu vồng, mang đến cho mọi người cảm giác hùng vĩ và cuồn cuộn không thể ngăn lại.

“Không ổn rồi!” Cường giả bán bộ Hóa Đỉnh đó kêu lên một tiếng, lùi về phía sau vài bước.

Hai đạo kiếm khí va vào nhau. Kiếm khí mà cường giả bán bộ Hóa Đỉnh đó thi triển đã bị kiếm khí của Lâm Tiêu trực tiếp đâm xuyên qua.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8