Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 240: Tốc độ nhanh gấp đôi so với trước đó

Cập nhật lúc: 2026-03-12 18:07:47 | Lượt xem: 2

“Ngươi hét đã mệt chưa? Kỳ thật ngươi phải cảm ơn ta. Ta nghĩ ngươi hẳn là hiểu rõ, Minh lão trăm phương ngàn kế của ngươi đang làm gì, tại sao lại truyền thụ Huyền Hồn Quyết cho ngươi, vì sao lại đặt ra nhiều quy tắc với ngươi như vậy. Hơn nữa tại sao mỗi tháng hắn đều cho ngươi uống một loại đan dược không rõ nguồn gốc, ngươi thật sự cho rằng đan dược đó là để củng cố căn cơ và dưỡng khí sao?…”

Lâm Tiêu hỏi một loạt các câu hỏi vì sao khiến Ngụy Vương sững sờ.

Mà những chuyện này chỉ có ông ta và Minh lão biết, sao Lâm Tiêu có thể biết nhiều như vậy.

Chỉ có một đáp án duy nhất.

Minh lão ông ta…

Ngụy Vương thở gấp.

“Minh lão, Minh lão… Ta biết, đương nhiên bản vương biết tất cả! Ha ha ha…!”

Hai bắt Ngụy Vương bắt đầu đỏ hoe, nước mắt không ngừng trào ra.

Ngay cả khi trong lòng ông ta hiểu rõ tất cả những điều này nhưng có một số thứ để buông bỏ cũng sẽ mất một khoảng thời gian.

Bây giờ Lâm Tiêu đã giúp ông ta làm một việc mà bản thân không muốn nhất nhưng không thể không làm.

Ông ta vốn tưởng rằng sau khi làm xong việc này, trong lòng sẽ không còn tảng đá đè nặng nhưng sau khi giọng nói cằn nhằn thực sự biến mất, trong lòng ông ta lại có cảm giác trống rỗng và khó chịu

“Lâm Tiêu, bản vương thực sự cảm ơn ngươi vì những gì ngươi đã làm.”

Ngụy Vương nói cảm ơn một cách chân thành, mặc dù không biết đối phương dùng cách gì, nhưng điều đó cũng không quan trọng nữa.

“Để cảm ơn ngươi tiễn Minh lão đi, bản vương đã quyết định, hôm nay để cho tất cả người của Kiếm Ma tông các người cùng đích hệ huyết mạch tiễn đưa Minh lão.”

Nước mắt của Ngụy Vương đã khô.

Một luồng khí đen cuồng bạo tập trung xung quanh cơ thể ông ta, một đôi mắt đỏ ngầu trong luồng khí đen nhìn chằm chằm vào Lâm Tiêu.

Giọng của ông ta có chút khàn khàn, sát khí vô tận từ trong cơ thể thoát ra.

Ánh mắt Lâm Tiêu trở nên nghiêm túc, hắn biết rằng Ngụy Vương sẽ ra toàn lực.

Thấy luồng khí màu đen trên cơ thể của Ngụy Vương hoá thành một lưỡi đao đen với uy thế ngút trời.

Khi lưỡi đao được gắn vào mũi đao trong tay.

“Ngươi, chết trước!!” Ngụy Vương hừ lạnh một tiếng, chém về phía Lâm Tiêu.

Tốc độ nhanh gấp đôi so với trước đó.

“Bùm!”

Lâm Tiêu vung kiếm chặn lại nhưng lực lượng mạnh mẽ đó vẫn đánh bay hắn ra xa hàng chục mét.

Xương cánh tay và cổ tay đã gãy, thanh trường kiếm cũng bị văng ra ngoài.

Không để cho Lâm Tiêu kịp thở, Ngụy Vương tiếp tục dùng đao chém tới tấp qua.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8