Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 272

Cập nhật lúc: 2026-03-12 18:12:26 | Lượt xem: 2

Khương Lãng bây giờ chính là ở trạng thái mất hết cảnh giới. Nếu có được bộ công pháp này thì chính là gặp được một cơ duyên cỡ khủng. Sau đó lại có thêm sự trợ giúp của Thái Tuế thánh địa, không quá hai năm hắn sẽ như hổ mọc thêm cánh.

Hehehe…..Đáng tiếc đáng tiếc.

Cái thứ này thà rằng hắn cất xó ở nhẫn trữ vật, cũng không thể giao cho đứa con của số mệnh này được.

Lâm Tiêu có chút thất vọng, cứ tưởng thu được cơ duyên gì tốt của động chủ, cuối cùng lại nhặt được cái thứ bản thân không dùng được. Chiếc chìa khoá mở truyền thừa cũng rất hấp dẫn, nhưng phải cần ba cái mới mở được.

Chả biết hôm nay là tháng nào năm nào, nhìn mà xem, cơ duyên của người ta không nhất định sẽ phù hợp với bản thân.

Cảm thấy bản thân như lĩnh ngộ được năng lực mới. Trong lúc chán nản hắn định cất đồ vào trong nhẫn trữ vật. . ngôn tình ngược

Đột nhiên lúc hắn chạm tay vào chiếc chìa khoá, hắn cảm thấy bản thân như bước vào một thế giới khác. Vạn cổ tinh không lấp lánh đầy trời, các ngôi sao băng qua như hàng ngàn ánh kiếm.

Từng đợt chuông cổ vang lên quanh tai hắn, kiếm thông với thần thức, hòa hợp tới từng ngóc ngách trong cơ thể. Như đưa người ta vào đường đại đạo. Kiếm và tâm, bản chất dung hợp thành một……

Lâm Tiêu đứng im tại chỗ, hắn đắm chìm vào từng tiết tấu. Giống như nhận được truyền thừa từ ngàn xưa, được kiếm tâm dẫn dắt.

Lâm Tiêu cứ đứng như vậy một ngày một đêm, ngày hôm sau hắn mới từ từ tỉnh lại. Chỉ cảm thấy linh hồn được thanh tẩy không còn một chút nhơ nhuốc nào. Một luồng kiếm ý mạnh mẽ bùng lên trong mắt hắn.

Kiếm ý cảnh ý không cần lĩnh ngộ, tự động đột phá bậc 9.

“Kiếm Tâm Xuyên Minh!” Lâm Tiêu lẩm bẩm trong miệng.

Hắn không nghĩ tới bản thân đánh bừa đánh bãi vậy mà lại lĩnh ngộ được Kiếm Tâm Xuyên Minh. Đây là một cảnh giới mà kiếm tu bây giờ không thể đạt được, cảnh giới này thuộc về kiếm tu thời cổ xưa, mà bây giờ có lẽ không còn tồn tại nữa.

Có được Kiếm Tâm Xuyên Minh có thể coi hắn đã lĩnh ngộ được cấp cao nhất của kiếm ý, chỉ cần một cái liếc mắt hắn có thể nhìn thấy tất cả các bộ kiếm pháp.

Hơn nữa hắn có một loại cảm giác, khi hắn đạt được Hoá Đỉnh cảnh, thì năng lực của Kiếm Tâm Xuyên Minh sẽ có uy lực cực lớn. Lâm Tiêu thu hồi suy nghĩ từ từ bình tĩnh lại.

Thu hoạch lần này lớn hơn hắn tưởng, sau một hồi tìm kiếm quanh động xác định không còn sót gì hắn mới rời đi.

Lúc quay lại bên bờ sông, Khương Lãng vẫn đang phục hồi vết thương. Thấy hắn trở về Can Anh Túc nhìn hắn một cái tỏ vẻ bất mãn: “Ngươi cứ đi đi về về, đi luôn cả một ngày, làm ta ở đây buồn chết mất.”

“Có chút chuyện nên mất thời gian, hình như Khương huynh chưa hồi phục.” Lâm Tiêu nói

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8