Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vân Sơ
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:12:16 | Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn chất chứa tức giận hỏi: “Ta sai cái gì? Ta sai chỗ nào hả?”

Quách Chiếu ngắt lời , lên tiếng: “Ngươi còn quá trẻ, việc gì cũng nhất định theo quy củ, cứng nhắc là .”

Giọng yếu ớt nhưng kiên định vang lên: “Phu thê quan coi thành bảo vệ đúng là Ly thành, nhưng Liễu Lâm, đừng quên, Ly thành là cái vỏ rỗng , Ly thành thật sự là những dân . Dân còn thì thành còn, thành còn thì giang sơn còn. Ngươi nhớ kỹ ?”

“…”

Không nhận câu trả lời của , hỏi: “Ngươi nhớ kỹ ?”

“…”

“Liễu Lâm, ngươi nhớ . Ngươi nhớ suốt đời, ?”

Làm võ tướng, phạm tội sát sinh nhiều, ngửi mùi m.á.u tanh dần dần quên mất lý do chinh chiến năm xưa. Ta hy vọng Liễu Lâm và Quách Chiếu đều nhớ rằng, tay chúng g.i.ế.c , vì điều gì khác, mà chỉ là để bảo vệ bình yên cho bách tính.

Tuyết đường dày, lạnh cóng và gần như thể rõ đường . Quách Chiếu cầm dù che cho , từng bước một về phía nhà ngục đó.Bên trong vô cùng âm u, tối tăm, mùi hôi thối nồng nặc. Có ít của chúng canh giữ.

Quách Chiếu dùng hình để tra hỏi, nhưng cứng rắn tác dụng gì. Ta kéo chặt áo choàng, phất tay hiệu cho họ dẹp dụng cụ tra tấn, đợi ở xa xa.

“Tướng quân, Hàn Bộ ở đằng !”

Ta lắc đầu, : “Ta đến đó, xem quân Lương.”

Nam nhân gọi là “Ảnh Tam” xác định là ám vệ của Kỳ Uyên, trung thành tuyệt đối với Kỳ Uyên, những năm qua tận tụy quản khó khăn. Máu của chảy dài xuống chân, Ảnh Tam , ánh mắt khinh bỉ.

“Đừng… phí công, cái gì… cũng… sẽ .” Miệng vết thương, lời rõ ràng.

Ta ô cửa sổ nhỏ, từng cơn gió lạnh ùa , từ trong góc lấy vài mảnh vải đắp lên làn da trần trụi của .

“Ta hỏi ngươi điều .”

“Vậy… ngươi hỏi gì?”

Ta bật , tiếng vẫn trong trẻo như nhiều năm , : “Những năm qua mệt mỏi , thể kể cho về con đường của Thì Uyên ?”

Có lẽ vì quá chân thành, thực sự kể cho về những cay đắng của Kỳ Uyên trong những năm qua. Lòng ấm áp đau đớn, hóa ở nơi thấy, chịu đựng nhiều khổ cực như .

Kỳ Uyên là hoàng tử ai yêu thương, thế mù mờ, còn nhặt về từ biên ải. Bị khinh thường, nghi kỵ, lợi dụng, A Uyên của thật đáng thương.

“Vậy… hoàng hậu thì ?”

Ảnh Tam sững sờ, dường như ngạc nhiên khi chuyện . Một lúc , : “Không ai… nguyện ý ủng hộ quân thượng, là quân thượng dựa … dựa chính từng bước nổi bật. Sau đó, khi bàn đến chuyện hôn sự, cũng chỉ Hàn Bộ nguyện ý đánh cược. Khả Hãn gả nhị công chúa của đến, quân thượng mới thế lực Hàn Bộ chỗ dựa.”

Những lời lâu, thở dốc: “Thực từng gặp ngươi.”

Ta gật đầu : “Ta , Hàn Bộ b.ắ.n một mũi tên xuyên qua , khiến ngủ gần năm ngày.”

Ảnh Tam khẽ, nụ vô cùng đau đớn, nhăn mặt vì đau.

“Không… . Ta thấy bức chân dung của ngươi, nhưng quân thượng vứt nó .”

Ta gật đầu chút bất ngờ, đoán đó là bức chân dung do Kiều Nô gửi đến. quan tâm, nhớ quá khứ cũng là điều bình thường, đó là lựa chọn của , là Thì Uyên từ bỏ Kỳ Uyên.

“Ngươi… giết… g.i.ế.c .”

Ta ngẩng đầu bộ dạng yếu ớt của , so với còn thê thảm hơn nhiều.

“Người của Ám Vệ Doanh… nhiệm vụ… nhiệm vụ thất bại, cũng chết.”

Ta thể thành cho , bèn gật đầu : “Được.”

Ta , khó khăn rút thanh kiếm tường xuống, lảo đảo bước tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8