Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vân Yểu
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:13:31 | Lượt xem: 2

1

Lúc ta trở về nhà.

Trông thấy Dung Húc  đang ném một nữ tử ra bên ngoài viện. Ánh mắt hắn lạnh lùng, giống như băng mà lăng trì nữ tử kia. Nữ tử toàn thân phát run, khóc đến lê hoa đái vũ.

Leo đến trước mặt hắn, đưa tay muốn ôm chân của hắn.

Lại bị Dung Húc một cước đá văng.

Mà thú binh xung quanh, đã bày sẵn trận địa, chỉ đợi hắn ra lệnh một tiếng, liền có thể đem nữ tử này loạn côn đánh chết.

“Dung Húc ta, đời này chỉ một người đó chính là Vân Yểu mà thôi. Nếu là lại để cho ta phát hiện có người muốn lợi dụng lúc Yểu Yểu mang thai  mà leo lên thượng vị, liền đưa đi Động bọ cạp.”

Động bọ cạp, là nơi mà toàn bộ thú thế nghe đến đã biến sắc.

Nữ tử nghe vậy liền cho rằng bản thân đã tránh thoát một kiếp, cảm kích nhìn về phía Dung Húc.

“Tạ thủ lĩnh……”

Lời còn chưa dứt, Dung Húc ở trên cao nhìn xuống, ngữ khí rét lạnh hung ác nham hiểm.

“Vậy liền bắt ngươi đến trước để răn đe.” Hắn quay người, “Lột da thú, treo ở trên tường thành chế thành da khô.”

Hắn đột nhiên liếc về phía ta đang đứng.

Băng tuyết trên mặt bỗng nhiên tan đi, trong mắt ánh lên hào quang ôn nhu vô cùng.

“Yểu Yểu sao lại trở về sớm thế này?”

Hắn vượt qua bầy thú binh, đi về hướng ta.

Đưa tay về phía, vuốt vuốt nhẹ mái tóc.

Cười nói: “Làm sao ta cứ có cảm giác Yểu Yểu đi ra ngoài mấy ngày mà lại gầy đi rồi?”

Ta cười nhạt: “Khắp thiên hạ cũng chỉ có ngươi cảm thấy ta gầy.”

Hắn ra vẻ uy nghiêm: “Không mập, ta xem ai dám nói nàng béo.”

Lại hỏi ta: “Mấy ngày nay có ăn đồ cay đồ lạnh không?”

Ta cười lắc đầu.

“Đi ra ngoài chơi ba ngày, nàng có bị cảm không? Hàng năm cứ tầm này là nàng kiểu gì cũng bị cảm, cũng may lần này nàng mạnh khỏe trở về.”

Nhìn bộ dạng ân ái hoà thuận của chúng ta, người ngoài vô cùng ghen tỵ.

“Phu nhân trở về, thủ lĩnh lại trở thành kẻ bị vợ quản nghiêm ngặt rồi!”

“Đã thành thân ba năm rồi, làm sao thủ lĩnh vẫn dính người như thế, Ngài ấy còn dính hơn cả kẹo mạch nha vợ tôi làm nữa đó!”

“Ôi ôi ôi, có nương tử thật là một cảm giác không tồi nha? Ta cũng có! Có ở trong mơ”

Đột nhiên, nữ tử kia bò qua bắt lấy váy của ta.

“Phu nhân, cầu xin phu nhân cứu ta! Ta không muốn chết, từ nay về sau ta cũng không dám ngấp nghé thủ lĩnh……”

Không đợi ta phản ứng, thú binh vội vàng kéo nàng ta đi.

Dung Húc nặng nề liếc nhìn bọn họ.

“Còn không mau lăn đi?”

Sau khi mọi người đã đi hết

Dung Húc ngồi xuống, nhíu mày nhìn về phía vết bẩn màu hồng còn lưu lại trên váy của ta

Ngẩng đầu trấn an ta: “Đây là chiếc váy nàng thích nhất, trở về ta giặt sạch sẽ cho nàng, đừng sợ.”

Ta cười khẽ: “Được.”

Dung Húc từ trước đến nay băng lãnh uy nghiêm, chỉ có ở trước mặt ta ôn nhu như nước, vĩnh viễn quan tâm cả những chi tiết nhỏ mà ta còn không chú ý đến.

Khắp thiên hạ, hắn cũng chỉ cúi đầu với mỗi một mình ta.

Hắn yêu ta, khắp thiên hạ đều biết.

Nhưng ta rõ ràng nhìn thấy, hắn cùng với một cô gái xuyên không giống ta mặc đồng phục nữ sinh hôn nhau say đắm

Đuôi mắt phiếm hồng, đầy những dục vọng.

2

Ta đến từ một thế giới khác.

Một lần tai nạn xe cộ ngoài ý muốn mà xuyên đến thế giới thú nhân.

Còn bị thủ lĩnh của tộc Sư Tử hùng mạnh nhất nhặt được.

Hắn băng lãnh, cường đại, khinh thường mọi thứ.

Lúc ta mới tới, hắn luôn luôn trầm mặc ít nói.

Thường xuyên ra ngoài chinh chiến, vết thương đầy người.

Hắn không tin ta, cũng không tín nhiệm người nào.

Không rõ ràng lai lịch của ta, liền đem ta cầm tù tại doanh trướng của mình.

Mỗi lần bị thương, hắn chỉ ở một mình trong doanh trướng để tự bôi thuốc.

Sau đó hóa thành nguyên hình dưỡng thương.

Nhưng hắn hoá thành thú thì không thể nào chạm đến vết thương được nên chỉ nằm đó, lạnh mặt.

Mặc kệ vết thương chảy m.á.u sinh mủ, cũng chưa từng để bất luận thú nhân nào giúp đỡ.

Ta thực sự nhìn không được, mới cẩn thận từng li từng tí nhấc tay yếu ớt hỏi: “Cái kia…… Kỳ thật ta cũng có thể giúp ngươi bôi thuốc.

“Ngươi nếu sợ ta động tay chân, cùng lắm thì ngươi phát hiện ta có bất thường liền một móng vuốt chụp c.h.ế.t ta cũng được?”

Dung Húc thật đúng là nghe theo đề nghị của ta.

Sau lần kia, mỗi lần hắn bị thương, đều là ta hỗ trợ bôi thuốc.

Thời gian dần qua, ta có thể đi ra ngoài tiếp xúc với ngoại giới.

Ta mới phát hiện thế giới này cùng thế giới kia của ta hoàn toàn khác biệt.

Nơi này giống như là cổ đại, nhưng tất cả mọi người là thú nhân, không có nhân loại tồn tại.

Bọn hắn bảo lưu lấy thú tính, đều lấy cường tráng và rất đẹp.

Ngay cả nữ nhân cũng không ngoại lệ.

Nhữ nhân cường tráng có sức mạnh thậm chí có thể tuyển mấy thú nam là thú phu của mình

Ta nghe bọn hạ nhân nói, ta là nữ tử xinh đẹp nhất bọn họ từng gặp qua.

Cũng là người đầu tiên mà thủ lĩnh của bọn họ buông cảnh giác xuống.

Nhưng ta không tin.

Ta sợ hãi Dung Húc.

Về sau, Dung Húc đột ngột bị thương nặng bị thú binh khiêng trở về.

Ta khóc đến đến nỗi nước mắt nước mũi sụt sùi, kém chút liền bắt đầu tự học niệm kinh siêu độ hắn.

Hắn lúc này mới miễn cưỡng xốc mí mắt lên.

Lộ ra con ngươi khiến người ta sợ hãi.

Ta bị dọa đến im lặng.

Đành phải làm đồ ăn ngon cho hắn, giúp hắn dưỡng thương.

Hắn trong đêm phát sốt, không cho người bên ngoài tới gần.

Ánh mắt m.ô.n.g lung, hắn chỉ chỉ ta.

“Ta chỉ cần ngươi.”

Thế là, đám người lui ra.

Ta không thể làm gì khác hơn là tự thân đi làm, đổi khăn lông ướt cho hắn, chà xát người, bôi thuốc lên.

Cuối cùng mệt quá ngã trước giường của hắn.

Lúc tỉnh lại, đã thấy hắn nhu hòa vuốt ve mặt của ta.

Tiếng nói của hắn khàn khàn, câu đầu tiên nói với ta chính là: “Mặt của ngươi, vẫn luôn là mềm như thế sao?”

Mặt ta sắc đỏ bừng, cũng là từ đó trở đi, ta phát hiện hắn đối ta càng lúc càng ôn nhu dung túng.

Ta giống như cũng có chút thích hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8