Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vân Yểu
End

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:13:29 | Lượt xem: 2

Xán Xán lớn lên rồi.

Ta đem chức vị thủ lĩnh giao cho Xán Xán

Ta dạy con bé tài dùng binh.

Khi nhàn hạ, Xán Xán liền bưng lấy khuôn mặt nhỏ: “Cha, cha tốt như vậy, mẫu thân lúc trước nhất định rất yêu cha.”

Thân thể ta cứng ngắc, nửa ngày mới cười khổ được một tiếng.

“Cha không tốt, cha rất xấu, tổn thương tâm can mẫu thân con.

“Nếu là cha không có ở đây, sau này Xán Xán thành hôn, nhất định không được tìm dạng nam tử giống cha đâu.”

Xán Xán kinh hoảng nhìn qua ta.

“Cha làm sao lại không ở đây nữa? Cha phải tiếp tục bồi dưỡng Xán Xán mới được!”

Ta trầm mặc.

Bỗng nhiên nhớ tới hôm đó, Yểu Yểu cũng là như vậy.

Nói nàng không ở đây nữa, ta nhất định phải bảo vệ con bé thật tốt.

Nàng khi đó có phải là đã hạ quyết tâm muốn c.h.ế.t hay không?

Không người nào biết, thân thể của ta ngày ngày xuống cấp.

Ta gần như để trên thân chịu đầy những tổn thương lớn nhỏ.

Tưởng tượng quá khứ ta bị thương như thế , Yểu Yểu cũng sẽ khóc nắm lấy tay của ta, trong mắt vô vàn đau lòng.

Nàng liền sẽ khóc bù lu bù loa, cầu xin ta không được chết.

Một khi ảo tưởng bị phá vỡ.

Ta liền sẽ lấy đao cắt một vết ở tay.

Năm qua năm, Xán Xán rốt cục cũng có thể một mình đảm đương tất cả.

Thân thể của ta khô gầy đến không tưởng nổi.

Ta thường xuyên sợ hãi, Yểu Yểu mà trông thấy liệu có chán ghét bộ dáng ta lúc này hay không?

Trong đầu của ta hồi tưởng lại ca khúc mà trước đây nàng ấy thích ngâm nga nhất kia.

Cho đến ngày nay, ta vẫn không biết ý nghĩa của ca khúc ấy là gì.

Nhưng Yểu Yểu thích nó vô cùng.

Ngay cả hôm đó, trước khi nhảy xuống vách núi, nàng cũng nhẹ nhàng hát khúc hát này.

Ta khẽ hát, làn điệu nhẹ mà chậm, từ trước đến nay đều khong phải kiểu ta thích.

Nhưng lúc này ta chỉ muốn hát một bài này thôi.

Phụ thân mẫu thân từ rừng sâu thẳm ra thăm ta.

Ta chưa bao giờ ý thức rõ ràng hơn lúc này, ta sắp phải chết.

Xán Xán ghé vào bên giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y của ta.

Nó khóc cầu ta đừng bỏ nó mà đi.

Nàng nói, ta đi liền thừa nàng một người.

Ta sờ lên đầu của nàng.

“Ta đáp ứng mẫu thân con, phải chăm sóc con thật tốt, nhưng ta rất nhớ nàng ấy.

“Khúc hát này là khúc hát mẫu thân con thích nhất, trước kia nàng còn sống kiểu gì cũng sẽ quấn lấy ta, để ta hát cho nàng nghe. Nếu như hát không đúng, nàng liền che lấy bụng cười ta.

“Đừng khóc, cha chỉ là nên đi tìm mẫu thân của con thôi. Cha muốn đi bồi tội……”

Trong trí nhớ ta toàn là những mỹ cảnh ngắn hoàn hảo.

Nhưng cũng là một tay ta đã phá vỡ tất cả những mộng cảnh tốt đẹp ấy.

Yểu yểu, ta nên đi bồi tội với nàng.

Lấy mạng này bồi.

Có phải vừa vặn tốt không?

Ta ngâm khúc ca, dần dần nhắm mắt lại.

Tiếng khóc của Xán Xán ở bên tai dần dần biến mất.

Nhưng ta không chết.

Ta nghe được thanh âm của Yểu Yểu.

Lại mở mắt, ta nhìn thấy một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Hết thảy đều cực kỳ mới lạ.

Ta thấy được thân ảnh của Yểu Yểu.

Ta hô to, xông đi lên cầm lấy tay nàng ấy, nhưng tất cả lại rơi vào hư không.

Yểu Yểu cũng không phản ứng chút nào.

Thì ra, ta đã trở thành quỷ hồn.

Dù vậy, ta cũng cảm thấy mình như vậy vẫn là rất may mắn.

Yểu yểu không chết, ta còn có thể gặp lại nàng.

Ta đã hiểu rất nhiều điều.

Mới hiểu được vì sao lúc trước Yểu Yểu muốn trở về.

Ta vốn cho rằng ta cho nàng sủng ái vô thượng, được vạn người ngưỡng mộ.

Bây giờ mới biết được, nàng vì ta mà đã từ bỏ cái gì.

Chỉ là nghe nói, nàng lúc trước xảy ra tai nạn xe cộ, nằm bệnh viện thật một thời gian dài.

Sau khi tỉnh lại im lặng hồi lâu, quên đi rất nhiều thứ.

Ta nhìn nàng chậm rãi phát biểu trong các cuộc họp, nhìn nàng cùng thân bằng hảo hữu thoải mái cười to.

Nàng cũng sẽ một mình lái xe đi du lịch, nhìn non nước hữu tình.

Nam tử theo đuổi nàng rất nhiều, nhưng nàng chưa bao giờ có một chút động tâm.

Có đôi khi nàng cũng sẽ ngẩn người, si ngốc nhìn vàng trăng tròn trên trời.

Những lúc như vậy, trong một nháy mắt, ta cũng sẽ suy đoán, nàng có lẽ nào cũng đang nhớ đến ta hay không.

Cũng không qua bao lâu, ta liền phát hiện, nàng cùng một nam nhân cao lớn yêu đương.

Ta hoảng hồn.

Trong đầu bỗng nhiên có một thanh âm cứ vang vọng.

Ta cầu xin một cơ hội, chỉ cần nàng có thể nhớ kỹ ta, nhận ra ta.

Thế mà vào một ngày kia, thân hình của ta hiển lộ.

Chưa kịp vui mừng, ta vội vàng phóng ln, ngăn cản đường đi của Yểu Yểu.

Ta gđầy hi vọng hỏi: “Yểu yểu, cô có còn nhớ Dung Húc không?”

Yểu Yểu dừng lại, thần sắc nghi hoặc: “Dung Húc?”

Ta liền giật mình: “Cô…… Không nhớ rõ cái tên này sao?”

Nàng hỏi lại: “Tôi có nên nhớ nó à? Nhưng tôi một chút ấn tượng cũng đều không có.”

Ta vội vàng hỏi: “Cô suy nghĩ kỹ lại một chút, cô làm sao lại quên tôi được?”

Nàng nhíu nhíu mày: Khả năng không phải là thứ gì quan trọng, nên đã quên, tôi cũng không cần thiết không phải nhớ lại.”

Cái c.h.ế.t không phải điểm cuối cuộc đời.

Mà điểm cuối chính là lãng quên.

Yểu Yểu nhìn ta như nhìn đồ đần, nàng nâng  bước chân, tiếp tục đi lên phía trước, rốt cuộc không có quay đầu liếc lấy ta một cái.

Ta nhìn nàng chạy về phía nam nhân kia.

Thân thể trong khoảnh khắc trong suốt.

Hồn thể chôn vùi trong không khí, hóa thành hư không.

Nguyên nhân ta tồn tại ở thế thới này của nàng, là do Yểu Yểu vẫn còn một chút suy nghĩ đến ta.

Nhưng hôm nay, nàng quên ta thật rồi.

Tuyệt tình lúc trước, bây giờ thành một cây đao g.i.ế.c c.h.ế.t mình.

Ta không còn tồn tại cũng là tất yếu mà thôi.

( Toàn văn xong )

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8