Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Về Quê Ẩn Cư
11

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:15:07 | Lượt xem: 2

Ta nhỏ giọng cãi lại: “Chỉ là để sau này đọc cho vui thôi, có nhất thiết phải đưa cho họ xem đâu.”

Lão Tú tài nói: “Chỉ có đoạn về đậu phụ hơi quá thôi, còn lại đều là cách làm món ăn kèm vài câu chuyện. Như cái bánh hạt dẻ ngươi viết, người ở tiệm sách đọc mà chảy cả nước miếng, có mấy người khá giả còn lập tức đến tiệm mua về ăn.”

Lão tú tài nói, sách bán chạy nhất ở tiệm là sách học hành thi cử, truyện diễm tình, rồi đến truyện kể chuyện lạ. Cuốn “Hương Dã Bảo Giám” của ta không ngờ lại hợp gu của những người đọc sách.

30

Ta không còn chép sách học hành thi cử nữa. Ông chủ tiệm sách đưa một khoản tiền cọc, bảo ta chỉnh sửa lại cuốn “Hương Dã Bảo Giám”, rồi chép thêm vài bản nữa.

Khi rảnh rỗi, lão tú tài cũng đến giúp một tay. Ban đầu chỉ bán mười cuốn, nhưng chỉ trong một ngày đã hết sạch. Tiếng lành đồn xa, đến cả các phú ông trong vùng cũng ngồi kiệu đến mua sách. Ông chủ tiệm bánh hạt dẻ còn tìm đến tận nhà, biếu ta rất nhiều bánh: “Cám ơn cô nương, nhờ mấy dòng chữ của cô mà tiệm chúng ta làm ăn phát đạt, người ở cả huyện bên cạnh cũng tìm đến mua bánh!”

Ta không khách sáo nhận lấy, rồi nói với ông: “Ông đừng khiêm tốn, bánh của ông ngon chẳng kém gì bánh ở kinh thành, đây là điều ông xứng đáng được hưởng.”

Ông chủ tiệm vừa lau nước mắt vừa nói: “Ôi, thật ra ta xuất thân từ tiệm bánh Lan Hương nổi tiếng. Nhưng ta bị các sư huynh đệ ganh ghét, sau khi sư phụ qua đời, sư huynh cưới nhi nữ của sư phụ rồi làm chủ tiệm, ta bị đuổi đi. Kinh thành không còn chỗ cho ta, ta đành đến cái trấn nhỏ hẻo lánh này mở tiệm bánh riêng.”

Nhưng người dân ở đây không có nhiều tiền, bánh của ông lại quá đắt. Mà bánh hạt dẻ không bán giá cao thì không có lời. Ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Hay là ông làm thêm vài loại bánh rẻ hơn đi?”

Bánh bây giờ, ta còn chẳng dám ăn nữa là! Ông ấy suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nói: “Có một loại bánh thích hợp đấy.”

 31

Món bánh mới của ông chủ tiệm gọi là đào tô. Ta chưa từng ăn bao giờ. Dù không biết làm bánh, nhưng ta khá kén ăn. Bánh dở thì ta chẳng đụng đến, bánh ngon cũng chỉ ăn vài miếng.

Ta nhấm nháp một hồi, rồi nói với ông chủ: “Bánh lạ thật, giòn tan thơm ngọt. Nhưng cuối cùng lại có chút đắng, có lẽ là nướng hơi quá lửa.”

Ông chủ ngạc nhiên, tự mình nếm thử vài miếng: “Cô nương vị giác tinh thật, đúng là có chút đắng, xem ra ta cần phải cải tiến công thức.”

Ông ấy nói ngày xưa đã từng ăn loại bánh này. Nhưng công thức chính xác đã thất truyền. Ông ấy chỉ có thể dựa vào trí nhớ để phục chế lại. Ông ấy nói: “Ta sẽ cải tiến thêm, lần sau cô nương đến nếm thử nhé.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8