Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vì đại cuộc
2

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:15:52 | Lượt xem: 1

“Bụp”, những tiểu đệ phía sau cũng quỳ xuống, tất cả đòng thanh: “Cố tướng gia.”

“Cố tướng gia?” Ta giật mình nhìn sang, chẳng lẽ không phải là nghịch tặc sao?

Cố Thanh Hư hình như là vì mất m..áu quá nhiều, lúc này đã hôn mê bất tỉnh.

“Người đâu, bắt nàng ta lại.” Quan sai dẫn đầu ra lệnh một tiếng, hai tiểu nha dịch lập tức đi lên một trái một phải bắt lấy ta.

“Không, tại sao lại bắt ta?”

“Ngươi bị tình nghi mưu hại Cố tướng gia, đưa đi.”

Liếc nhìn Thừa Phong bên cạnh cửa, ta hắng giọng giải thích cho mình: “Chờ một chút, Thừa Phong có thể làm chứng cho ta, ta không có mưu hại Cố tướng gia.”

“Tướng gia và nàng ta là người quen cũ.”

[Bạn đang đọc Đại cuộc được edit và đăng tại Nhân Trí page]

Quan sai dẫn đầu vừa nghe, có chút do dự, nhìn ta vài lần, đang định thả ta, thì thấy Thừa Phong nhìn ta một cách u ám, tiếp tục nói: “Cho nên đây là người quen gây án.”

Người quen gây án đại gia nhà ngươi, ta hung hăng đạp cửa lao một cước. Địa lao ẩm thấp lạnh lẽo, tỏa ra mùi ngột ngạt, giống như mùi hôi thối khi bị chôn dưới đất khiến vết thương trở nên trầm trọng và mưng mủ.

Không biết qua bao lâu, bên cạnh vách có tiếng sột soạt, sau đó có một người hai tay bị xích bám vào hàng rào sắt, hô một câu: “Khoai tây”.

Ta dựa vào một đống cỏ khô, đang vuốt cái bụng khô quắt nhớ tới món khoai tây hầm thịt bò sư tỷ làm, nghe vậy, thuận miệng tiếp lời: “Thịt bò hầm.”

“Ngươi làm nghề gì? Có phải đại phu không?”

“Sao ngươi biết?” Ta nghi ngờ, ngồi dậy nhìn, suýt nữa làm cho vị lão huynh bên cạnh giật mình.

Khuôn mặt gầy gò kê vào khe hở hàng rào sắt, nếu không phải khung xương mặt to, e là cái đầu của hắn đã lọt qua. Hai mắt hắn lõm xuống, nghe được câu trả lời của ta, ánh mắt dâng lên sự vui mừng khôn xiết, không ngừng lặp lại: “Được cứu, được cứu rồi.”

Đây là bị nhốt đến đ..iên rồi sao? Hay là vị lão huynh này có bệnh nặng gì, biết ta là đại phu, cho rằng ta có thể cứu hắn?

Đang lúc ta rối rắm nghĩ xem hắn bị đ..iên rồi hay là bị bệnh nặng gì đó thì lão huynh phán một câu mém chút nữa khiến ta đ..iên theo.

“Ngươi chính là át chủ bài mà chủ tử nói đến, mau nói cho ta biết, sau khi ngươi đào mộ phần của nữ nhân kia, t.h.i t.h.ể để ở đâu?”

Đào mộ, đào thi thể, thật đúng là dữ dội.

Xem ra hắn nghĩ ta là đồng bọn của hắn, nói không chừng át chủ bài trong miệng hắn chính là nghịch tặc đêm nay quan sai muốn bắt.

Nam nhân ở phòng giam đối diện vẫn lén lút theo dõi bên này, rất có thể là tai mắt của quan phủ.

Nếu lúc này ta tiếp tục nói, sợ là cái mũ nghịch tặc chụp chặt lên đầu.

“Ai là chủ tử, ai là át chủ bài, ta nghe không hiểu ngươi đang nói gì. Ta chỉ là một đại phu bình thường.” Ta nói thật to, rồi nằm lại xuống đống cỏ khô.

Nhưng mà cái ám hiệu “khoai tây hầm thịt bò này” là cái quỷ gì, chẳng lẽ chủ tử của vị lão huynh buồng giam bên cạnh là đầu bếp?

Đang lúc ta miên man suy nghĩ, lão huynh sát vách đột nhiên phát đ..iên, liều mạng vỗ lưới sắt, đ..iên cuồng gào thét: “Ngươi mau nói cho ta biết, tiểu tử Cố Thanh Hư kia quá độc ác, hắn g.iết cả nhà chủ tử, còn đem chủ tử làm thành người lợn*, ta không muốn biến thành người lợn, ngươi mau nói cho ta biết!”

*(Người lợn (人彘: một hình phạt tàn khốc triều Hán)

Ta ngẩn ra, quay đầu nhìn sang, lại thấy ngoài cửa lao có một đôi chân mang giày gấm màu đen đế trắng thêu hoa văn đám mây, ngước mắt nhìn lên, thì nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt yếu ớt kia.

Một nửa búi tóc đen được cố định bằng ngọc quan có đường viền mạ vàng. Dưới đôi lông mày rậm là một đôi mắt đào hoa đa tình, đôi mắt đen như mực, dưới sống mũi thẳng tắp là đôi môi mỏng hồng như hoa anh đào.

Một bộ cẩm bào trắng trăng lưỡi liềm phác họa ra thân hình thon gầy, làm nổi bật nét ưu tú, lanh như trăng sao của hắn, chỗ thắt lưng dùng tơ bạc thêu cành mai mạnh mẽ, mỗi hoa mai đầu cành đều có dáng vẻ riêng, có chớm nở một nửa, có nở rộ.

Ta đang đếm mấy đóa hoa mai thêu thì phòng giam bị mở ra, một bàn tay trắng nõn như ngọc, xương ngón tay như đót trúc xuất hiện trước mắt ta.

Ta đứng dậy, gỡ cỏ khô trên làn váy xuống, nhìn bàn tay còn để giữa không trung, giơ bàn tay dính bụi của mình lên: “Tay ta bẩn”

Cố Thanh Hư buông tay, lại đưa tới một tấm khăn gấm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8